Đâu đó tầm một tháng học chạy trước chương trình thì trường tổ chức khai giảng, chính thức bước vào năm học mới. Vô năm, học sinh của cả ba khối 10, 11 và 12 đều lên lớp nên cả trường lúc nào cũng đều đông vui, náo nhiệt, bọn cậu cũng bắt đầu học chính khoá vào buổi sáng nên thời gian biểu cũng bận rộn hơn.
Sáng năm tiết, chiều bốn tiết, tối khi có thời gian rảnh thì lại đi học thêm, quá trình nhàm chán như thế cứ lặp đi lặp lại cho đến cuối tuần, cả bọn đều sẽ chui lên xe buýt về nhà, rồi lại quay về trường trước tối chủ nhật.
Để giải quyết đống bài tập không hồi kết mỗi buổi chiều, Hải Triều sẽ luôn tìm đến phòng Lưu Vũ để giải bài cùng, tăng gấp đôi hiệu suất.
Mặc xác xuất một đứa bí, đứa còn lại cũng không khá khẩm hơn là bao là rất cao.
\”Không hiểu, thật sự là không thể hiểu được.\” Hải Triều lắc đầu kịch liệt, \”Tao chịu thôi, đống tích phân, đạo hàm gì đó, thực tao không thẩm thấu được.\”
Lưu Vũ ở một bên đã nhìn chằm chằm đống ghi chép dày cộm trước mắt hơn năm phút rồi mãn nguyện gập sách lại, gương mặt tươi cười rạng rỡ, bảo, \”Tao thuộc hết đống công thức rồi, bây giờ mày tuỳ ý nói một cái đi.\”
\”Thật sao?\” Hải Triều hỏi, \”Thế nguyên hàm của 1/dx là gì?\”
\”…\” Lưu Vũ nhìn cậu, \”Mai thầy sẽ kiểm tra cả phần nguyên hàm á?\”
\”Ừ.\” Hải Triều đáp.
Quan sát vẻ mặt Lưu Vũ từ trăn trối chuyển dần sang chết lặng, Hải Triều thực không biết đối phương đang phải đấu tranh nội tâm mãnh liệt như thế nào.
Lưu Vũ dứt khoát ném tờ ghi chú vào một góc, miệng buông một tràn chửi trong lúc tức tối, rồi lại khom lưng, cúi người đi nhặt.
Hải Triều thở dài, nồi cả tối hôm nay ngâm trong đống lý thuyết quá đỗi lạ lẫm này, cậu đã xác định chắc nịch rằng trình độ bản thân bây giờ có đọc đáp án cũng không thể hiểu nó đang nói cái gì được.
Cuộc sống ngắn ngủi, cái gì khó quá thì mình bỏ qua, cậu quyết định nằm phịch xuống sàn, lướt điện thoại xả stress.
Dạo gần đây Hải Triều mới phát hiện ở trường vậy mà còn có một trang diễn đàn chung trên mạng xã hội, mọi tâm sự vu vơ, tin đồn vụn vặt, đến tỏ tình nặc danh, drama lớn nhỏ, trên đó đều đủ cả. Mấy câu lạc bô trong trường trong thời gian này cũng nhộn nhịp đăng bài chiêu mộ thành viên.
Lưu Vũ nằm sõng soài như con cá chép mắc cạn trên bàn, hẳn là đã buông bỏ, tay bấm điện thoại lạch cạch, \”Mày xem, vào nhóm nào đây?\”
Hải Triều vẫn giữ nguyên tư thế nằm dưới sàn, hỏi. \”Muốn tham gia câu lạc bộ không?\”
Cậu liếc qua danh sách, \”Tao thấy trong trường có mấy câu lạc bộ, có vẽ tranh, phản biện, guitar, rô bô tíc, rồi nhảy hiện đại, nghệ thuật thường thức… là làm cái gì?\”
Nghe vậy Lưu Vũ cũng có chút tò mò ngó sang, \”Câu lạc bộ guitar, là vào đó chỉ chơi guitar thôi á?\”
\”Để tao đọc thử\” Hải Triều nhấp vào bài đăng, đọc qua một lượt, \”GuiS, là tên nhóm sao? Trên đây bảo chơi piano, trống hay hát, miễn là có đam mê với âm nhạc đều được.\”