Mặc dù trong lòng đầy nghi vấn, nhưng suy nghĩ của Chu Thính Hà tạm thời vẫn còn rõ ràng. Cô không biết Thẩm Hủ Sam có quen biết Omega này hay không, nhưng nhìn từ phản ứng của cô ấy, dường như cô ấy đã bị ép buộc mang đến đây. Nếu không phải vậy, phản ứng đầu tiên khi cô ấy thấy Chu Thính Hà sẽ không phải là kêu cứu rồi.
\”Cô có muốn uống nữa không?\” Chu Thính Hà thấy cô ấy uống có phần vội vã, cả một cốc nước đã uống hết.
Lời vừa dứt, cửa văn phòng đột ngột bị mở mạnh ra. Thẩm Hủ Sam liền thấy Chu Thính Hà đang cúi người, còn dưới chân cô là một Omega đang trong kỳ mẫn cảm. Thẩm Hủ Sam hoàn toàn không kịp suy nghĩ tại sao Viên Du có thể đến văn phòng của anh mà không cần hẹn trước, bây giờ anh chỉ muốn Chu Thính Hà tránh xa cô gái đó một chút.
\”Tiểu Hà.\” Vì đi có phần gấp gáp, giọng Thẩm Hủ Sam khi mở miệng có chút thở dốc.
Chu Thính Hà quay đầu lại đặt cốc nước trong tay xuống, thấy quầng mắt của Thẩm Hủ Sam dường như hơi đỏ lên, cô lại quay đầu nhìn thoáng qua Omega đang trong kỳ động dục. Cô giật giật mí mắt, có chút đau đầu, rốt cuộc mình đã gặp phải chuyện gì vậy.
Chu Thính Hà đứng dậy chỉnh lại nếp nhăn trên áo sơ mi, rất nhanh cô cảm nhận được Thẩm Hủ Sam đang phát ra pheromone. Trong văn phòng chỉ có ba người, mà trong số đó có hai người liên tục tiết ra pheromone. Vốn dĩ một Beta như cô, người khó mà cảm nhận được mùi hương của pheromone, giờ lại có thể ngửi thấy mùi của họ.
Đây là lần đầu tiên Chu Thính Hà cảm thấy trong lòng mình hơi rối bời, chưa kịp hỏi Thẩm Hủ Sam tình hình trong văn phòng hiện tại là gì. Thẩm Hủ Sam đã bước tới ôm lấy cô, như thường lệ anh cúi người tựa đầu lên vai cô, cánh tay ôm chặt lấy cô, siết lấy Chu Thính Hà. Hơi thở ấm áp liên tục phả vào cổ khiến cô có chút không thoải mái.
\”Tiểu Hà, Tiểu Hà.\” Thẩm Hủ Sam vô thức thầm gọi tên cô. Trong cảm nhận của anh, bây giờ trên người Chu Thính Hà toàn là mùi hương của Omega kia, anh ghét mùi hương này. Anh không cho phép trên người Chu Thính Hà dính mùi của người khác, dù là Alpha hay Omega, cũng đừng mong cướp được Chu Thính Hà từ tay anh.
Các tuyến pheromone của Thẩm Hủ Sam như phát điên mà tiết ra mùi cà phê đắng. Anh muốn làm cho Chu Thính Hà chìm trong mùi hương pheromone của mình, để mùi sữa ngọt ngào kia biến mất.
Mà hiện tại khứu giác của Chu Thính Hà lại rất gần với tuyến pheromone của Thẩm Hủ Sam, gần đến mức nếu cô cúi đầu xuống dường như có thể chạm vào. Tuyến hoạt động rất mạnh, dường như tranh đua nhau để người cô ngập tràn mùi hương anh.
Khứu giác của Chu Thính Hà vừa bị ngập trong mùi pheromone sữa ngọt ngào của Omega, bây giờ lại đột ngột bị ngập bởi mùi cà phê đắng. Hai mùi hương khách quan mà nói đều rất thơm khi đụng vào nhau lại khiến Chu Thính Hà cảm thấy khó chịu, cả về mặt tâm lý lẫn thể chất. Dựa trên hiểu biết thông thường, Chu Thính Hà dường như nhận ra, pheromone của hai người này có chút phù hợp với nhau.
Chu Thính Hà đột ngột đẩy Thẩm Hủ Sam ra, bụm miệng nôn khan một tiếng.
Tại sao trong văn phòng của anh lại đột nhiên xuất hiện một Omega đang trong kỳ mẫn cảm, tại sao Thẩm Hủ Sam hiện tại dù không phải trong kỳ mẫn cảm cũng không tự chủ mà tiết ra pheromone, tại sao hai loại pheromone này, nhìn qua dường như có độ phù hợp cao, lại khiến cô buồn nôn khi ngửi thấy?