\”………………\”
Lúc này, Chu Nghị đi đến bãi cỏ, không quan tâm đến thành tích khó tin của Bách Triều, chỉ nói: \”Thiếu gia muốn cậu đi đến phòng thay đồ của cậu ấy.\”
\”Ừ.\” Bách Triều buông cung tên rồi rời đi.
Lâu Bảo Quốc vẫn không thể tin được nhìn chằm chằm vào tấm bia đầy mũi tên, miệng há hốc không thể ngậm lại được: \”Lão Chu lão Chu, tiểu tử này quả nhiên có khiếu, nếu không phải vì không thể dùng súng, chỉ sợ danh hiệu \’tay súng thiện xạ\’ của tôi đã bị cướp mất!\”
Chu Nghị hừ một tiếng, cười nói: \”Cái gì mà \’ tiểu tử \’, hắn là đại ca của cậu! Không phải hắn so với cậu mạnh hơn sao?\”
Lòng tự trọng của Lâu Bảo Quốc lại bị tổn thương một lần nữa, giơ nắm đấm chửi: \”Hai người đang bắt nạt tôi!\”
Trang viên biệt thự lớn đến thái quá, đến mức chủ nhân biệt thự phải dán sơ đồ trên cầu thang mỗi tầng, để tránh khách bị lạc. Nhưng những nơi riêng tư như phòng thay đồ thì không có đánh dấu trên sơ đồ, chỉ có thể tự mình tìm.
Bách Triều đi một vòng trên tầng hai, cuối cùng trong một gian phòng nhìn như một cửa hàng quần áo nhỏ trong trung tâm mua sắm, tìm được Ngu Độ Thu đang ngồi trên sofa nhấm nháp sâm panh.
\”Tới? Để tôi giới thiệu cho cậu.\” Ngu Độ Thu đứng dậy, một người đàn ông trung niên khác với nụ cười trên môi và thước dây trên tay cũng đứng lên, \”Vị này là Trần Khoan, chú Trần, tay nghề may vest của anh ấy là không thể nghi ngờ, hơn ba mươi tuổi đã ở Mayfair, Luân Đôn mở một cửa hàng.\”
Trần Khoan khiêm tốn mà xua tay: \”Ngu thiếu gia quá khen, nếu không phải bố mẹ ngài thích mặc vest do tôi may, giúp tôi quảng cáo miễn phí, tôi cũng sẽ không nổi tiếng như ngày hôm nay.\”
Bách Triều chào hỏi, báo tên, sau đó nghi hoặc nhìn về phía Ngu Độ Thu: \”Vì sao anh lại muốn may vest cho tôi? Tôi thấy đám người Chu Nghị cũng không mặc thường xuyên.\”
Ánh mắt Ngu Độ Thu liếc nhìn cơ bắp săn chắc trên cánh tay lộ ra, nở một nụ cười ái muội: \”Cậu ăn mặc như thế, làm ảnh hưởng đến sự tập trung của tôi.\”
Bách Triều nhanh chóng nhìn Trần Khoan, tư chất chuyên môn của đối phương rất xuất sắc, có lẽ hắn cũng đã quen với việc Ngu Độ Thu mọi lúc mọi nơi trêu chọc người khác, vẻ mặt cũng không có chút nào thất lễ.
\”Thời tiết nóng quá, tôi cũng không muốn bị bọc kín mít.\”
\”Không cần cậu mặc mỗi ngày, mấy ngày nữa Phỉ Hoa sắp xếp gặp mặt Đỗ gia, chính là nhà vợ sắp cưới của tôi, anh trai của cô ấy cũng đến, cậu cũng tham dự với tôi, nên ăn mặt trang trọng một chút.\”
Ánh mắt Bách Triều đen nhánh âm trầm: \”Chuyện gia đình anh tôi không có hứng thú, cũng sẽ không tham dự bất cứ hành động nào không liên quan đến vụ án.\”
\”Cậu không có sự lựa chọn, đừng quá tùy hứng.\” Ngu Độ Thu duỗi ngón trỏ chọc chọc ngực anh, \”Ở đây nên dành một chỗ trống, đừng chỉ nghĩ đến việc trả thù, sống như vậy quá mệt mỏi, hãy trang điểm nó bằng những thứ khác.\”
\”Ví dụ? Đặt anh sao?\”
\”Học được tự hỏi tự đáp, có tiến bộ.\”
\”Anh đã có vợ sắp cưới rồi, tôi không muốn làm người thứ ba.\”