Truyện được đăng tải duy nhất ở wordpess Vườn hoa nhà mình và wattpad Yuxin212, các trang khác đều là reup.
Hắn vừa nói vừa nhìn ra bên ngoài biệt thự.
Kỷ Lẫm và Lư Tình nhìn theo hắn ——
Một dáng người cao lớn bưng một khay nước trái cây có đá đủ màu sắc đi về phía bể bơi nơi bọn trẻ đang chơi đùa. Thân trên mặc áo thun đen bó sát, cơ tay và cơ lưng phồng lên như những ngọn núi nhấp nhô. Thân dưới mặt một chiếc quần túi hộp màu xanh quân đội, chân mang giày bốt Martin.
Với khí thế đó, cảm giác một chân có thể đá người ta bay xa tám mét.
Lư Tình mắt nhìn chằm chằm: \”Oa, hormone biết đi.\”
Ngu Độ Thu hơi hơi mỉm cười, không biết vì sao, Lư Tình đột nhiên cảm giác toàn thân ớn lạnh, không khỏi quay mặt đi.
Ngu Độ Thu nhìn người kia mặt thường phục không hợp với đám người Chu Nghị, ngón tay mân mê môi dưới một lúc: \”Ừm…… Vẫn nên đặt may cho cậu ấy một bộ vest.\”
Bên ngoài biệt thự, Bách Triều đi trên bãi cỏ mịn màng, đi đến dưới ô che nắng nghỉ nghơi, buông khay trên tay xuống.
Lâu Bảo Quốc cùng chơi với những học sinh tiểu học và trung học này cả nữa ngày, mồ hôi đầy đầu, khát đến khô họng, cầm cây quạt đi tới, cầm ly nước dưa hấu lên uống ừng ực hai ba ngụm, còn muốn với lấy ly thứ hai nhưng bị một bàn tay đưa ra ngăn cản.
\”Mỗi người một ly.\” Bách Triều nói.
Lâu Bảo Quốc tùy tiện nói: \”Cậu lại vào bếp lấy thêm.\”
\”Muốn uống thêm thì tự đi mà lấy, tôi không phải người hầu của anh.\”
Lâu Bảo Quốc một tay chống nạnh: \”Hey, tiểu tử này, trở mặt cũng thật nhanh, lần trước ở khách sạn còn cố ý đi ra ngoài mua bia cho tôi, hiện tại đi vài bước lấy thêm một ly nước trái cây cũng không muốn?\”
Bách Triều bưng ly nước đá của mình lên, đưa lên môi chậm rãi uống: \”Trước kia làm bồi bàn, mua rượu cho anh là công việc của tôi. Hiện tại là vệ sĩ, đồng chức vụ với anh, vì cái gì phải bưng trà rót nước cho anh?\”
Trời nóng làm người ta dễ nổi nóng, huống chi tính tình Lâu Bảo Quốc vốn đã cáu kỉnh, lập tức bị sự kiêu ngạo trong lời nói của anh kích thích, sắc mặt tối sầm: \”Tôi lớn tuổi hơn anh, làm việc cũng lâu hơn anh, anh là người mới tới, phải tôn trọng tiền bối chứ?\”
Bách Triều không hề nhìn hắn, ánh mắt anh rơi vào hai cha con Chu Nghị đang chơi đùa cách đó không xa, không chút để ý mà đáp: \”Nơi này không phải ai mạnh thì tôn trọng người đó sao?\”
\”Há, ý cậu là cậu mạnh hơn tôi?\”
\”Rõ ràng.\”
Lâu Bảo Quốc tức giận cười: \”Được rồi, vậy chúng ta thử xem ai hơn ai?\”
Bách Triều xoay người rời đi.
\”Cậu chạy cái gì! Sợ sao?\”
\”Muốn đánh thì đi chỗ khác đánh, đừng dọa bọn trẻ.\”
Lâu Bảo Quốc ngẩn người, sờ sờ đầu, tự tìm cho mình một bậc thang: \”Đương nhiên không phải đánh ở đây, tôi cũng chưa nói sẽ đánh ở đáy…… Đi, tôi đưa cậu đến vườn cây ăn quả ở sau núi, chỗ đó có một mảnh rừng cây nhỏ……\”