Truyện chỉ được đăng ở wordpress Vườn hoa nhà mình và trang wattpad Ngọc Hân, các trang khác đều là reup.
Trên thực tế, đa số người đứng trước mặt Ngu Độ Thu, hầu hết mọi người khi nhìn vào thiên tài khoa học kỹ thuật, con cưng giới thương nghiệp, đều sẽ cảm thấy mình thật tầm thường.
Không ai chịu nhận mình tầm thường, thừa nhận mình không bằng người khác, cảm giác ghen ghét vì vậy mà sinh ra, dù sao ông trời cũng \”ghen tị với nhân tài\”, nhân loại làm sao có thể hoàn toàn thiện chí được.
\”Có thời gian chúng ta lại nói chuyện, đáng lẽ sáng nay tôi phải đến San Francisco bàn công việc, ai ngờ bị nhốt ở chỗ này cả đêm, chuyến bay không thể bắt kịp, vì vậy tôi phải dời sang ngày khác.\” Bùi Trác thẳng lưng, cố gắng nâng cao vóc dáng của mình, cười tiến đến vỗ vỗ cánh tay Ngu Độ Thu, giống như anh em tốt: \”Độ Thu, cậu vẫn giống như trước đây, đi đâu cũng xảy ra chuyện lớn.\”
Ngu Độ Thu nghiêng đầu nhìn cánh tay của mình cánh tay, quay lại, nhẹ nhàng cười: \”Là lỗi của tôi, như vậy đi, chú Hồng, chú sắp xếp một chút, dùng máy bay tư nhân của tôi cho bọn họ đi nhờ, hẳn là sẽ kịp, nếu không đuổi kịp…… Cậu muốn bàn công việc với công ty nào? Tôi sẽ gọi cho sếp của họ, bảo ông ấy đợi cậu.\”
Bùi Trác khóe miệng giật giật: \”Không có việc gì, tôi……\”
Ngu Độ Thu nói một cách nghiêm túc: \”Không cần khách sáo, việc làm ăn quan trọng hơn, mấy năm nay ngành kinh doanh trang sức cạnh tranh rất gay gắt, lại có kim cương nhân tạo tung vào thị trường, thị phần trong nước của gia đình cậu đang ngày một thu hẹp, nghe nói hiện tại còn chưa tới 5%? Thật sự khó khăn. Đừng bỏ lỡ cơ hội này, cố nắm lấy đơn hàng này đi, cho anh trai cậu thấy khả năng của cậu, anh ấy sẽ không tiếp tục đối xử với cậu như con trai nữa.\”
Sự sỉ nhục sáng loáng như vậy, còn ở trước mặt Đỗ Linh Nhã, Bùi Trác không thể xuống đài đầy xấu hổ, nhưng đơn hàng này thực sự quan trọng với cậu ấy, sau khi cân nhắc lợi hại, cuối cùng lựa chọn cúi đầu: \”Được rồi, vậy cảm ơn cậu. Thật ra anh trai tôi quản tôi là chuyện bình thường, cậu cũng biết tình hình của bố của tôi, ông ấy không có cách nào quản tôi……\”
Lúc này, một chiếc Gust với mặt trước hình vuông đang từ từ lái đến từ hướng gara, dưới sự hướng dẫn của người gác cửa ngường lại trước đám người.
Giám đốc khách sạn tiếp nhận công việc cửa người gác cửa, tự mình mở cánh cửa đối diện: \”Ngu tổng, mời.\”
\”Tạm thời như vậy, hôm khác gặp.\” Ngu Độ Thu không kiên nhẫn nghe chuyện nhà hắn, đỡ cửa xe, nhìn Đỗ Linh Nhã lên xe, tiếp theo đóng cửa xe lại, không màng đôi mắt xinh đẹp của Đỗ Linh Nhã kinh ngạc nhìn chầm chầm từ cửa sổ xe phía sau, xoay người đi về phía chiếc Phantom phía sau, dặn dò: \”Bảo Quốc, đưa cô ấy về. Lão Chu, Bách Triều, đi theo tôi.\”
Chu Nghị: \”Vâng.\”
Bách Triều không đáp lời, lặng lẽ đi đến phía Phantom.
Lâu Bảo Quốc không cam tâm tình nguyện: \”Thiếu gia, vì sao là tôi đưa, tôi cũng muốn ngồi Phantom!\”
\”Mày ngủ mơ đi.\” Chu Nghị chỉ chỉ vào vết sạo trên mặt mình, \”Đỗ tiểu thư đã rất sợ hãi rồi, lại nhìn thấy bộ dáng này của tôi, có thể vui vẻ sao? Thiếu gia để mày đưa đi là cảm thấy mày ngoại hình đẹp, thân thương.\”