Truyện chỉ được đăng ở wordpress Vườn hoa nhà mình và trang wattpad Yuxin212, các trang khác đều là reup.
\”Xin lỗi, cảnh sát Mục.\”
Ghi âm dừng ở đây.
Trong phòng hội nghị yên tĩnh đến mức có thể tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Ngu Độ Thu đặt đồng hồ xuống: \”Tên Mục Hạo đó hay vứt đồ bừa bãi, còn không thích dùng sản phẩm điện tử, cả ngày lấy một cuốn sổ hỏng để ghi chép mọi thứ. Tôi không nhìn được, nên đã yêu cầu nhóm nghiên cứu và phát triển của công ty cấy một con chip ghi âm siêu nhỏ vào đồng hồ, ghi âm nhiều nhất được một phút, thuận tiện cho cậu ấy thỉnh thoảng ghi lại điều gì đó, nhắc nhở chính mình. Ai biết gia hỏa này thế nhưng dùng để ghi âm lại các cuộc gọi của tội phạm, còn ném hơn một trăm vạn của tôi vào thùng rác, thật là……\”
Anh nói càng lúc càng nhanh, âm lượng hai chữ cuối cùng vô thức tăng lên, bỗng dưng dừng lại, rũ mắt mím môi, nhanh chóng áp chế tâm tình hỗn loạn sắp bộc phát ra, cười vô tâm như thường: \”Thật là một tên khốn kiếp, cho dù cậu ta thật sự bị cá biển ăn, tôi cũng phải tìm ra xương cốt của cậu ta, thoá mạ một hồi.\”
\”Sẽ tìm được.\” Vệ sĩ bên cạnh bỗng nhiên trả lời.
Ngu Độ Thu nhướng mắt: \”Anh đang an ủi tôi? Hay là lấy lòng tôi?\”
Bách Triều lộ ra vẻ mặt không nói nên lời: \”Tùy anh muốn nghĩ như thế nào cũng được.\”
Không ai để ý cuộc đối thoại của hai người bọn họ, đoạn ghi âm nhỏ này giống như một mồi lửa, ngọn lửa \”Vèo\” mà một cái bắn ra ngoài, liên kết toàn bộ dây chuyền tội phạm trước mặt toàn bộ cảnh sát.
\”Đồng chí Mục Hạo ở những giây phút cuối đời, cũng đã hoàn thành nghĩa vụ của một người cảnh sát hình sự.\” Bành Đức Vũ tiếc nuối mà thở dài.
\”Hẳn là cậu ấy đã phát hiện ra cái gì, rất có thể nó có liên quan đến một đường dây mua bán ma túy.\” Đường Trung nói ra phong đoán trong lòng mọi người, \”Bách Chí Minh là một phần của đường dây, đã xảy ra sự cố, bị Mục Hạo phát hiện, trước khi sự việc được xác định, hai người đều bị diệt khẩu. Về phần Ngu Văn Thừa…… Tôi cho rằng suy đoán Tiểu Kỷ có đạo lý, băng đảng buôn ma túy muốn cảnh cáo Ngu tiên sinh, kết quả đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bởi vậy, ba vụ án thực sự có liên quan với .\”
Bành Đức Vũ cũng không thể không thừa nhận: \”Xem ra Lưu Thiếu Kiệt thật sự đã nói dối, tôi phải báo cáo với cục thành phố, bắt đầu điều tra lại. Đáng tiếc cho tiểu tử Mục Hạo, sếp của cậu ấy, Phùng đội trưởng cũng rất thích cậu ấy, ban đầu, vào cuối năm ngoái, ông ấy đã nói với tôi muốn đề bạt cậu ấy, ai……\”
Liên tưởng đến lúc ấy hẻm nhỏ vừa mưa vừa tối, hung thủ tàn nhẫn, và cảnh sát hình sự chết thảm khi làm nhiệm vụ, trong lòng mọi người đều nặng trĩu như sắt đè, không khỏi cảm thấy áy náy vì những suy đoán vừa rồi của mình về đời tư của Mục Hạo.
Lúc này, Kỷ Lẫm đột nhiên căng thẳng, liều lĩnh giật chiếc đồng hồ từ tay Ngu Độ Thu, không màng tất cả chạy tới của phòng hội nghị. Lư Tình không kịp kéo: \”Anh Kỷ anh làm sao vậy!\”