Cặp song sinh đều khoảng mười bảy mười tám tuổi, đang trong độ tuổi sung sức nhất. Họ mặc cùng một chiếc váy lụa mỏng, hở vai một nửa, dáng người thanh tú, khuôn mặt trang điểm nhẹ, trông e thẹn như đào mận. Hai người trèo ra khỏi hộp, vô cùng thành thạo quỳ xuống trước mặt Tiêu Thanh Minh, chậm rãi bò về phía trước trên đầu gối, bò bên cạnh chân hắn, hai đôi mắt tràn đầy ánh nhìn si mê, nhìn hắn đầy yêu thương.
\”Nô gia chơi đàn tranh và cờ vua cũng giỏi. Rất vui được gặp ngài.\”
Hai người bọn họ không giống như những cô gái điếm dâm đãng trong kỹ viện, sẽ xông vào những người đàn ông có tiền mà họ nhìn thấy, ngược lại còn rất tao nhã và e thẹn. Là ca ca, hắn còn hào phóng hơn em gái mình. Hắn nhìn Tiêu Thanh Minh bằng ánh mắt thẳng thắn và nồng nhiệt, hắn nhướng mày và nói, \”Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài đã chấp nhận nô gia. Từ đêm nay trở đi, hai huynh muội nô gia sẽ chăm sóc ngài nhé?\” Hắn ta lén liếc nhìn bộ dạng của Tiêu Thanh Minh, có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng mình sẽ bị chủ cũ là Thương Tả bán cho một tên quan lại béo ú, không ngờ lại là một thiếu niên tuấn tú cao quý như vậy. Bất kỳ người đàn ông trẻ tuổi và khỏe mạnh nào có lẽ cũng không thể cưỡng lại được cảnh tượng quyến rũ như vậy. Huynh muội nhà này rõ ràng rất tự tin về ngoại hình của mình. Thật không may, người họ gặp lại là Tiêu Thanh Minh.
Mùi phấn quá nồng khiến hắn nhíu mày. Tiêu Thanh Minh nhéo mũi, ngả người ra sau: \”Ta không hứng thú với loại lễ vật này, để bọn họ trở về nơi xuất phát đi.\”
Hai người kia đều kinh hãi và hoảng loạn: \”Thưa ngài, xin ngài đừng trả lại. Nếu chúng nô gia quay lại, chúng nô gia sẽ bị bán vào kỹ viện. Thưa ngài, chúng nô gia có thể làm bất cứ điều gì ngài yêu cầu. Xin ngài đừng đuổi chúng nô gia đi. Xin ngài!\” Tiêu Thanh Minh không biểu lộ cảm xúc gì, cũng không lên tiếng, bọn họ ở lại cũng không phải là không thể, nhưng hai người này ngoại trừ phục vụ người khác còn có thể làm gì? Hoa Kiến Vũ cười nói: \”Đại nhân, tặng loại \’lễ vật\’ này là chuyện thường tình của thương nhân, người càng có thế lực, \’lễ vật\’ càng có giá trị và vô tội. Đại nhân, ngài cần hai người hầu hạ, vậy thì cứ để họ lại cũng không sao.\”
Tiêu Thanh Minh không vui nhìn hắn, hướng về phía hộp đựng đặc sản của Bột Hải quốc, bên trong có mấy cây nhân sâm vương khổng lồ, còn có mấy loại dược liệu quý hiếm của Bột Hải quốc, ngay cả trong hoàng cung cũng rất hiếm. Hắn nói một cách lười biếng: \”Ta thích cái đó hơn.\” Đúng lúc này, cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Dụ Hành Chu đẩy cửa ra, vừa vặn nghe được câu nói này. Ánh mắt y lướt qua khuôn mặt và bờ vai được che nửa kín của hai huynh muội song sinh xinh đẹp, đôi mắt y tối lại và nheo lại, \”Ngài thích ai hơn, thưa chủ nhân?\”
Khi Tiêu Thanh Minh quay lại, hắn nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Dụ Hành Chu, dường như đang mỉm cười. Y nhàn nhã ngồi xuống bên cạnh Tiêu Thanh Minh, cúi xuống véo chiếc cằm thanh tú xinh đẹp của Như Kỳ, nhìn từ trái sang phải: \”Ừm, đúng là hai bông hoa thanh tú, chẳng trách chủ nhân lại thích như vậy.\” Vừa nhìn thấy đôi mắt đen láy của Dụ Hành Chu, Như Kỳ liền có chút sợ hãi, người đàn ông này tuy rằng cười rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, khiến người ta phải rùng mình. Tiêu Thanh Minh thầm nghĩ, bông hoa mỏng manh này ở đâu ra?