Không chỉ chiếc hộp gỗ bị đẩy ra mà các vật kỷ niệm và hồ sơ gia đình xếp trên đó cũng rơi xuống đất. Những vật nhỏ trong hộp rơi ra, bao gồm cung gỗ, thư từ và bài thơ mà hắn nhét ở dưới cùng. May mắn thay, chúng vừa vặn trượt xuống chân của Dụ Hành Chu. Khi cuộn giấy được mở ra một đoạn ngắn, có thể nhìn thấy một nửa chữ \”Dụ\”. Khoảnh khắc con vẹt nhỏ gặp rắc rối, trái tim Tiêu Thanh Minh đập thình thịch, thầm chửi rủa trong lòng, lập tức đứng dậy tự mình dọn dẹp đống bừa bộn. Tiểu vẹt đen cũng bị chính mình giật mình, cái đầu lông xù vội vàng chui vào cổ áo Tiêu Thanh Minh, hắn hung hăng kéo vẹt đen ra, không nói một lời, búng ngón tay vào trán nó. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, Dụ Hành Chu đã cầm bài thơ lên và mở nó ra.
Tiêu Thanh Minh không kịp ngăn cản, mở miệng nói: \”Được rồi, đừng–\” Đáng tiếc đã quá muộn. Dụ Hành Chu không chỉ nhìn kỹ mà còn đọc từng chữ một.
\”Bình nước đá trôi nổi trên bầu trời, ánh trăng sáng như mây mùa thu. Bầu trời xanh phản chiếu trong hồ gương, dòng sông đầy sao, con thuyền được bao quanh bởi Ngân Hà.\”
Y quay đầu, cười nửa miệng nhìn Tiêu Thanh Minh, người sau cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ, như thể bài văn của mình bị lão sư đọc trước công chúng, hoặc như thể lịch sử đen tối khi còn nhỏ của mình bị phơi bày. Từ khi trưởng thành, đặc biệt là sau khi trở thành hoàng đế, hắn hiếm khi có những cảm xúc như vậy.
\”Nhìn nét chữ, là do chính bệ hạ viết.\” Dụ Hành Chu suy nghĩ lại trong đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, thậm chí còn giả vờ thưởng thức. \”Hình ảnh rất bình thản, đọc lên có chút thoải mái dễ chịu.\”
\”Thần nhớ trước kia bệ hạ hình như không giỏi thơ ca, viết văn thì ngủ gật, làm thơ thì gãi đầu. Bây giờ thì ra bệ hạ có thể viết nên những bài thơ hay như vậy.\” Tiêu Thanh Minh đột nhiên nhớ lại lúc nhỏ bị đau đầu ở thư phòng học thơ với thầy giáo, hôm nay bị Dụ Hành Chu bắt gặp, trêu chọc. Hắn mặt đơ, khịt mũi hai cái với giọng điệu mỉa mai: \”Trẫm không có tài năng bằng lão sư.\” Lúc đó, Dụ Hành Chu là một đứa trẻ thần đồng nổi tiếng khắp kinh thành, mà bản thân lại là một học sinh nghèo khiến cho ngay cả hoàng đế tiền nhiệm cũng phải đau đầu, cả ngày nghịch ngợm, nếu không thì Dụ Hành Chu làm sao có thể trở thành thầy của hắn?
Vừa nói, hắn vừa đưa tay ra định giật lại cuộn giấy, nhưng Dụ Hành Chu đã đoán trước được điều này nên nhanh nhẹn né tránh. Dụ Hành Chu không giấu được ý cười trong mắt, nhìn quanh một hồi, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi: \”Bệ hạ, đây là bài thơ viết cho thần sao?\” Tiêu Thanh Minh \”Ha\” một tiếng, mặt không đỏ, cũng không thở mạnh, lập tức phủ nhận ba lần: \”Ngươi nghĩ nhiều quá, chỉ là hồi nhỏ trẫm làm trò vui thôi, không liên quan gì đến ngươi.\”
\”Vậy tại sao lại có tên thần trên đó?\” Dụ Hành Chu chớp mắt, dùng đầu ngón tay chậm rãi vặn vẹo hai chữ cuối cùng. Tờ giấy của cuộn thơ đã ngả vàng và phai màu vì tuổi tác. Tiêu Thanh Minh quay đầu sang một bên, bình tĩnh nói: \”Chỉ là trùng hợp thôi.\” Chính là Dụ Hành Chu đã rõ ràng từ chối bài thơ của hắn, bảo hắn chuyên tâm học hành, đừng lãng phí thời gian vào vật chất. Nhưng bây giờ y dường như đã quên hết mọi thứ. Thì ra chỉ có mình hắn cảm thấy bực tức.