Tôi Không Sinh Con Cho Anh, Biến! – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tôi Không Sinh Con Cho Anh, Biến! - Chương 18

Chạy vội vàng về công ty, nói thật Cảnh Yên không phải lo lắng gì về cái Homestay của mình, đó là việc bên quản lý, còn bên truyền thông là của hắn, còn cậu chỉ là thiết kế ra nó thôi. Đâu có kiến trúc sư nào chịu trách nhiệm khi cái nhà của họ thiết kế nên có người chết. Nếu Đồng Khánh không nói thì cậu cũng lười quan tâm, nhưng nói rồi chẳng lẽ kêu mặc kệ, đành chạy về nghe ngóng xem chuyện gì xảy ra.

Công ty không ít người xầm xì, có lẽ chuyện này khá lớn đây. Cảnh Yên chạy lên phòng của hắn, trợ lý bên ngoài thấy cậu liền mở cửa vào. Bên trong, cậu  thấy hắn đang nói chuyện gì đó với hai người lạ mặt, có lẽ là cảnh sát. Cảnh Yên nhìn người phụ nữ kia thấy có chút quen mắt, hình như gặp ở đâu rồi.

Nghe tiếng mở cửa, hai vị cảnh sát cùng với hắn nhìn qua. Đồng Khánh thấy cậu tới, không biết vì sao thấy an tâm đến lạ, hình như sáng giờ hắn không thấy cậu rồi. Nhìn cậu có vẻ gặp bạn rất vui vẻ, nét cười vẫn còn trên mặt kia kìa. Đi đến, hắn kéo cậu vào ghế ngồi, tự nhiên giới thiệu với hai vị cảnh sát:

\”Đây là kiến trúc sư của chúng tôi, cũng là người thiết kế nên Homestay đó.\”

Anh cảnh sát nhìn chừng hai mấy, chắc mới ra trường thôi nên nhìn có hơi lóc chóc, anh ta nhìn cậu chằm chằm như đang đánh giá gì đó. Nhưng chưa bao lâu thì bị người phụ nữ kế bên vỗ đầu, Cảnh Yên nhìn càng thấy người phụ nữ này quen mắt. Dù sao cậu với cảnh sát không mấy quen biết, có biết cũng chỉ mấy người hồi đó có quen thôi. Nhưng dò trong đầu cũng chẳng nhớ người này là ai.

Người phụ nữ nọ vẫn nhìn cậu, hình như cô ấy nhớ ra điều gì đó mà khóe miệng nảy lên nụ cười. Đôi mắt đầy nghiêm túc đánh giá từ trên xuống dưới rồi sau đó khẻ gật đầu đánh giá. Cô nhìn qua hắn, Đồng Khánh tuy đang nói với cậu cảnh sát nhưng nhiều lần liếc nhìn qua cậu, chỉ khẻ thôi nhưng cô làm cảnh sát bao lâu rồi sao không biết được, nó chứa đầy một tình cảm hết sức đặc biệt.

Vừa dịu dàng. Vừa lo lắng. Vừa sủng nịnh.

Người được nhìn đắm đuối vẫn vô tâm vô phế, chuyện người chết này cũng chẳng có gì. Hình như là bị giết rồi phân chia xác, đến khi có người vào thuê mới phác hiện. Cảnh Yên có hơi ngớ người, cái Homestay này hình như mới hoàn thành nửa tháng trước thôi, hoạt động ghê lắm là một tuần, giờ hay rồi chuẩn bị đập xây cái mới.

Chẳng lẽ do phong thủy không tốt? Chẳng lẽ phải đi học một khóa xem phong thủy sao? Cảnh Yên lại thở dài, cậu lại vô ý liếc nhìn người phụ nữ kia lần nữa.

Người nọ cũng nhìn cậu, khẻ nở nụ cười.

Cảnh Yên  ngớ người, cậu nhớ rồi, người này cậu gặp cách đây 8 năm trước. Hèn chi nhìn quen đến thế, ấn tượng mạnh quá mà. Khẻ cười phì, chuyện qua lâu rồi.

Khẻ kéo áo cậu, Đồng Khánh cười chào tạm biệt hai vị cảnh sát kia, giờ hắn mới nhìn qua cậu mà trừng mắt. Cậu chẳng để ý, trừng coi chừng lòi con mắt rớt xuống không ai lụm dùm đâu. Cầm tách trà nóng lên uống một ngụm khẻ khen trà ngon.

Thấy cậu không để ý, hắn cũng bất đắc dĩ. Bản thân hắn muốn cậu để ý mình một chút, từ khi biết cậu có bé bi lại còn là con của hắn, hắn càng quyết tâm theo đuổi. Nhưng gần tháng rồi Cảnh Yên chẳng liếc qua nhìn hắn đang diễn trò gì. Cũng đúng, hắn bất qúa chỉ là người cậu mới quen biết, chẳng có mấy ký ức cũng chẳng có ấn tượng đẹp đẽ nào.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.