Jeon Jungkook hít sâu một hơi, nghiêng người tránh sang bên cạnh, vừa đề phòng lại xa cách.
\”Không cần.\”
Cậu đưa tay tự mình xoa lưng, cảm thấy không còn đau nữa liền nhấc chân bước nhanh về phía nhà ăn.
Kim Taehyung khựng lại, sau đó nhảy nhót theo sau.
\”Này, nếu không thì cậu đẩy tôi lại một cái đi.\”
Kim Taehyung nghiêng đầu, cẩn thận quan sát sắc mặt của Jungkook. Lời vừa thốt ra chẳng khác nào thừa nhận hắn thích cậu, vậy mà Jungkook lại không chút phản ứng.
Từ nhỏ, Taehyung đã là kẻ li kinh phản đạo, chẳng màng quy củ. Mặc cho đối phương là alpha hay omega, thích là thích, phiền toái gì thì để sau hẵng tính.
Kim Taehyung vốn quen với việc được người khác theo đuổi, chưa từng chủ động theo đuổi ai, nên khi thích một người chỉ biết vùi đầu vào sách vở như cậu hắn cũng chẳng biết phải làm thế nào.
Jeon Jungkook ngước mắt nhìn hắn một cái, đuôi mắt nhẹ cong lên, ánh mắt trong suốt sáng ngời dưới ánh mặt trời, làm trái tim ai kia càng thêm run rẩy.
Cậu nói:
\”Tôi không đẩy cậu, cậu đừng đi theo tôi nữa.\”
Cậu cảm thấy mình có thể kiên nhẫn với Taehyung như vậy ít nhiều cũng nhờ đêm đó hắn đưa cậu ra khỏi sở cảnh sát. Ân tình của người khác cậu luôn ghi nhớ rất lâu, còn những điều không tốt, cậu lại dễ dàng quên đi. Như vậy mới có thể sống vui vẻ hơn.
Kim Taehyung không thuận theo cũng không buông tha. \”Vừa rồi tôi nói, cậu nghe rõ chứ? Cậu hiểu ý tôi mà, đúng không?\”
Jeon Jungkook cảm thấy đau đầu, một cái tuyến thể tâm linh đã làm cậu bất an lắm rồi, giờ đây đối tượng mà cậu phản ứng lại nhất quyết sống chết muốn cùng cậu kết đôi.
\”Cậu đừng nháo nữa được không, Kim thiếu gia, tôi không chơi nổi đâu.\”
Jeon Jungkook lạnh nhạt lên tiếng rồi vén rèm bước vào nhà ăn.
Một góc nhà ăn đã trống không, vừa rồi đám học sinh ngồi ăn đã sớm chạy đi để lại một mớ hỗn độn, đồ ăn còn rơi vãi trên bàn và sàn nhà, Jeong Hwijin vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ đó, thân thể còn hơi phát run.
Seojoon và Soobin lười nhác ngồi dựa vào ghế chơi điện thoại.
Phía xa xa, một đám học sinh vẫn duy trì khoảng cách an toàn, vừa ăn cơm vừa nhìn trộm về hướng bên này.
Jungkook vừa xuất hiện, o đã như tìm được vị cứu tinh.
\”Học trưởng!\”
Cậu nhất thời vô ý bị nó ôm chầm lấy. Quả nhiên omega thật mềm mềm thơm thơm, dường như xương cốt cũng nhẹ hơn người bình thường. Khi ôm vào lòng, cảm giác yếu ớt, đáng thương, phảng phất như một con thú nhỏ đang tìm chỗ trú ẩn giữa cơn mưa gió.
Vòng tay bất ngờ ôm xuống, không chệch đi đâu, động trúng vào chỗ đau trên lưng Jungkook. Cậu nhíu mày, vô thức đẩy nó ra, đưa tay ra sau muốn xoa xoa sau lưng một chút.
Cậu nỗ lực cong tay song vẫn không với tới nơi đó nên chỉ có thể từ bỏ.
Lúc Kim Taehyung bước vào đúng lúc trông thấy cậu đẩy Hwijin ra, hắn cố nén không phát giận chỉ nhìn chằm chằm.