Giờ nghỉ trưa, Jungkook đi tìm anh trai cùng ăn cơm, vậy mà o lại nói muốn ra ngoài gặp một người bạn.
Cậu chớp chớp mắt đầy nghi hoặc. Dù đã phân lớp nhưng bạn bè trong lớp của anh không ai mà cậu không biết. Jaekyung chỉ có một người bạn là omega tên Beak Jiyeon, nhưng ngày thường anh luôn phàn nàn rằng không dám quá thân với Jiyeon, anh sợ sẽ \”làm gì đó\” với người ta mất.
Jungkook không nhịn được hỏi một câu.
\”Bạn nào ạ, bạn ngoài trường sao?\”
Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: \”Em không quen đâu, ở trường khác.\”
Người trong nhà lúc nào cũng quan tâm đến Jaekyung, luôn chú ý tới anh, sợ anh gặp chuyện không hay.
Jeon Jungkook trầm ngâm một chút, rồi ý tứ dò hỏi:
\”Là… omega sao?\”
Cậu biết Jaekyung thân là omega nhưng tâm tính lại như một alpha, người có thể làm anh bỏ việc cùng ăn cơm với cậu chỉ sợ không phải đám alpha mà bình thường anh tránh không kịp kia.
\”Không phải, còn chưa phân hóa, em đừng nghĩ nhiều.\”
\”Ồ!\” Cậu suy tư gì đó rồi mới gật đầu.
Nếu anh không ở đây, cậu chỉ có thể ăn một mình.
Jungkook thích vị chua ngọt nên cố ý chọn suất ăn có sườn xào chua ngọt. Cậu cầm hộp cơm đi tới một góc nhà ăn còn trống, chậm rãi mở nắp hộp, bắt đầu ăn cơm.
Chưa được 5 phút đã nghe một tiếng ngọt mềm vang lên bên cạnh.
\”Học trưởng!\”
Jeon Jungkook ngừng đũa, giương mắt lên.
\”Hwijin à.\”
Nó bê khay đồ ăn, rất tự nhiên ngồi xuống đối diện cậu.
\”Học trưởng, thật tình cờ.\”
Jungkook kéo hộp cơm lại, chừa ra một khoảng trống để nó đặt khay đồ ăn xuống.
Đừng nhìn khay đồ ăn của Hwijin có nhiều món, thực ra mỗi món chỉ một ít. Jungkook hoài nghi cậu ta ăn ít như vậy không biết có no không. Hoặc có lẽ omega trời sinh đã ăn ít hơn alpha, dù sao Jaekyung cũng không ăn nhiều lắm.
Jeon Jungkook khẽ cười.
\”Tôi đang nghĩ làm sao để đưa bút ghi âm cho cậu, ai ngờ lại gặp ở đây.\”
Nó cầm đũa nhẹ nhàng gảy gảy cơm trắng, mùi thuốc ức chế vị sữa bay ra, dịu dàng nói: \”Em không cần gấp ạ, học trưởng tiện lúc nào thì đưa cho em lúc đó cũng được.\”
O thường sử dụng thuốc ức chế có tính ôn hòa, thanh nhã vừa có thể hấp dẫn được sự chú ý của a lại không tới mức làm cả hai mất khống chế.
Ngoại trừ Jeon Jaekyung thường dùng loại đặc biệt có mùi nấm hăng nồng ra thì chỉ cần ngửi qua hương thuốc ức chế của bất kỳ o nào cũng có thể nhận ra họ có sẵn sàng phát tán pheromone hay không.
Jungkook lặng lẽ gắp một miếng sườn, cắn một miếng.
\”Này, chất lượng bản ghi âm kia kém quá, toàn là tạp âm, chẳng giúp được gì cho cậu cả. Hay là tôi đưa tư liệu luyện phối âm của tôi cho cậu mượn nhé? Cứ theo hướng dẫn của giáo viên trong đó mà học là được.\”