Jeon Jungkook nghi hoặc nhìn hắn, bất động thanh sắc kéo giãn khoảng cách với Taehyung. Bình tĩnh hỏi: \”Tại sao?\”
Trên mặt A vẫn treo nụ cười như trước, song ánh mắt lại dừng ở cái cổ trắng nõn dần xa kia, hắn nhìn chăm chú một lát rồi không chút để ý nói: \”Cậu là lớp trưởng mà, lớp trưởng trợ giúp các bạn trong lớp cùng học tập không phải điều bình thường hay sao\”
Cậu ném bài thi lại cho hắn, rũ mắt hạ giọng
\”Học tập phải dựa vào chính mình, người khác không giúp được mình đâu\”
Cô Kang đang giảng bài trên bục giảng, Jungkook không muốn làm gì đó quá khác người. Cậu cảm thấy Kim Taehyung luôn như có như không trêu ghẹo cậu. Ép cậu giặt quần áo còn ép cậu sửa bài thi.
Hiển nhiên Taehyung không đột nhiên thay đổi, vẫn là một phú nhị đại tươi sống thoát tục. Hắn chỉ đơn thuần cảm thấy cuộc sống xưng vương xưng bá trước kia quá mức nhạt nhẽo không thú vị, muốn tìm chút vui vẻ từ cậu mà thôi.
Soobin cười hì hì: \”Lớp trưởng quả nhiên là lớp trưởng, mở miệng là triết lý nhân sinh, anh Kim, anh học tập một chút đi\”
Kim Taehyung ý vị thâm trường \’chậc\’ một tiếng.
\”Thật không giúp tôi sửa bài đúng không?\”
Jungkook không khách khí quay đầu lên. Quả nhiên hắn an tĩnh lại không gây phiền toái cho cậu nữa.
Bài chữa đề hôm nay của cô Kang cậu đã nắm giữ đầy đủ kiến thức, nếu đã không có gì tất yếu để lãng phí thời gian thì cậu lấy bài tập toán ra kẹp trong bài thi ngữ văn, trộm làm bài tập toán.
Tuy rằng cậu cảm thấy mình tranh thủ tất cả thời gian để học tập là không sai, nhưng vì tôn sư trọng đạo, cho nên cậu rất khắc chế thỉnh thoảng vẫn nhìn lên nghe cô giáo giảng bài.
Một cục giấy bay tới, bắn lên mặt bàn của cậu.
Jungkook dừng bút lại, theo bản năng nhìn lên bục giảng.
Cậu ngồi ở hàng thứ 3, không tính là ngồi trên nhưng cũng chẳng quá ẩn nấp, đứng trên bục giảng nhìn từ trên cao xuống là có thể nhìn rõ ràng bên dưới.
Đột nhiên có một ngón tay ấn vào hõm vai chỗ bên phải xương sống của cậu. Lập tức cả người Jungkook căng cứng, tay nắm chặt thành quyền.
Không có người nào biết phía bên phải từ tai trở xuống thắt lưng cậu rất mẫn cảm, một khi bị kích thích sẽ không thể khống chế được muốn tránh né. Sau vô số lần cắt tóc cậu mới tổng kết ra được. Mỗi lần tiếng tông đơ kêu rè rè gần tai phải là toàn bộ phía sau lưng đều dựng đứng lên tê liệt. Vì phòng ngừa bị thương cậu phải hung hăng véo mạnh eo của mình mới có thể không chế cơ thể không nhảy dựng lên. Còn có lần thợ cắt tóc vô tình để tay lên vai phải hoặc để lên chỗ lưng của cậu mỗi giây mỗi phút đều như đang dày vò cậu vậy. Vậy nên từ nhỏ tới giờ cậu rất sợ cắt tóc, nhưng lúc ấy cậu không hiểu cái gì gọi là mẫn cảm, mẹ Jeon thường xuyên oán trách cậu không hiểu chuyện, không thành thật.
Để ngừa Kim Taehyung lại đánh bậy đánh bạ đụng tới nơi mẫn cảm của mình, Jungkook bất đắc dĩ cầm cục giấy lên, vuốt phẳng ra.