Taehyung hắn không phải chưa bao giờ thấy ai khóc. Có không ít người khóc lóc quỵ lụy trước mặt hắn gọi hắn là anh Kim, nhưng Taehyung chỉ cảm thấy phiền, cảm thấy làm ra vẻ.
Duy độc lần này nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của cậu, hắn lại nghĩ, có phải ngày hôm qua bắt cậu ấy giặt quần áo là quá mức hay không?
Jeon Jungkook dùng lực, gạt tay hắn ra, rũ mắt nghiêng đầu về một bên, hung dữ nói:
\”Ai khóc!\”
Taehyung có chút không vui nhìn xuống bàn tay vừa bị gạt ra của mình, nhíu mày.
\”Còn giả vờ cái gì?\”
Cậu quay lại trừng hắn bằng đôi mắt phiếm hồng, không thể nhịn nữa.
\”Tôi giả vờ cái gì?\”
Cậu chỉ đổi lớp theo đúng quy trình bình thường mà thôi, cậu chỉ muốn cố gắng học tập, không muốn ở đầu sóng ngọn gió.
Đáng tiếc người khác lại không cho phép.
Ngay từ giây phút đầu tiên khi Kim Taehyung cùng đám hồ bằng cẩu hữu khiêu khích cậu, thì cậu đã chú định trở thành đối tượng bị cả lớp bắt nạt rồi.
Ở cái lớp này, hắn đại biểu cho giai cấp cầm quyền, người hắn ghét sẽ không ai dám làm bạn.
Ngay từ đầu Jungkook đã nhẫn nhịn, cậu không muốn đắc tội với người khác. Nhưng hiện tại xem ra một khi nhượng bộ chỉ đổi lấy việc người khác càng lấn tới, càng làm sự việc trầm trọng thêm.
Vậy mà hắn còn tới chê cười cậu ư.
Kim Taehyung coi cậu như chú thỏ trắng mặc người xâu xé hay sao?
Thanh âm hắn âm trầm, ánh mắt sắc bén, không kiên nhẫn hỏi: \”Mẹ nó, cậu kêu to gọi nhỏ cái gì?\”
Jungkook hít hít mũi, lạnh mặt gật gật đầu, biểu tình khôi phục bình tĩnh.
\”Đúng vậy, tôi không kêu quát gì với cậu hết\”
Cậu dứt lời, kéo cửa nhà vệ sinh bước nhanh về lớp.
Lần đầu tiên hắn bị người bỏ qua như vậy. Taehyung khựng lại tại chỗ 1 giây, do dự nên rửa tay trước hay là đi giáo huấn Jeon Jungkook trước.
Nhưng đầu óc còn chưa phản ứng lại thì chân đã đi theo cậu rồi.
Vừa phẫn nộ đồng thời cũng có chút buồn bực.
Mới buổi sáng đã thành đối tượng để người nào đó phát tiết tính tình, đây là lần đầu tiên có người dám \’cậy sủng mà kiêu\’ như vậy trước mặt hắn.
Hiện tại còn khoảng 10 phút nữa là vào tiết học đầu, học sinh lớp 3 đã tới khá đầy đủ.
Kim Taehyung mang theo tính tình đi vào lớp, chuẩn bị \’nói đạo lý\’ với cậu thì phát hiện dấu giày trên ghế của người kia. Tính tình như lửa của hắn như gặp xô nước lạnh chỉ số tức giận dần dần tụt xuống.
Hiện tại dấu giày đã khô hoàn toàn, bùn đất bết vào nhau phát họa càng rõ hình dạng của đế giày.
Còn quá mức hơn là, trên ghế dựa của Jungkook bị người nào đó tháo một bên đinh ốc, nếu không chú ý trực tiếp ngồi xuống thì không biết lúc nào chỗ tựa lưng kia sẽ không chịu nổi trọng lượng mà sụp xuống.