Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 10, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 10,

Jungkook và Jaekyung đạp xe đi học, khi ngang qua ngã tư cuối cùng, cậu giảm tốc độ, do dự nói: \”Anh, anh tới trường trước đi, em đi mua chút đồ\”

Jeon Jaekyung thoạt nhìn vẫn uể oải như cũ, đôi mắt cũng không muốn mở to.

Song anh vẫn dừng xe, chống chân xuống đường.

\”Anh chờ em, cũng không vội lắm\”

Cả người cậu cứng cong, ngón tay nắm chặt lấy tay lái, cắn cắn môi dưới. Cậu muốn đi xem quần áo giặt xong chưa, tối hôm qua bà chủ đã bảo đảm rất nhiều lần, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sáng nay có thể lấy được, cậu muốn trả sớm cho Kim Taehyung, đỡ phiền toái.

Nhưng nếu có Jaekyung ở bên người thì có chút không dễ dàng.

Anh nâng mắt lên, hai tay ôm lấy bụng, hữu khí vô lực nói: \”Làm sao vậy?\”

Ánh mắt cậu chợt lóe lên, sờ sờ chóp mũi theo bản năng.

\”Cũng không có gì, em không quá cần mua thứ gì. Ừm… nhưng Choi Junhee có bộ quần áo hình như đang giặt ở chỗ này, em giúp cậu ấy nhìn qua xem thế nào\”

Jaekyung rũ mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

\”Vậy em đi đi\”

\”Anh không sao chứ?\”

O lắc đầu, không nhiều lời thêm.

Jeon Jungkook nhanh chóng phóng xe tới cửa hàng giặt là, những cơn gió sớm vào buổi sáng vừa lạnh lẽo vừa thổi mạnh, nơi này lại là ngược chiều gió, cậu đạp xe mà mắt không thể mở to được. Đành phải gắng sức đạp mạnh, xe đạp xóc nảy ngừng ngay ở cửa cửa hàng giặt đồ.

Cát bụi bị cơn gió sớm cuốn lên va thình thịch vào tờ giấy trắng A4 dán lên cửa kính, tờ giấy tựa hồ dán khá vội vàng, keo dán không dính, một nửa dính trên cánh cửa một nửa bay trong gió vang lên những tiếng phần phật.

Những chữ cái thô to đón gió tung bay, phảng phất như một bàn tay đang múa may trước gió.

[Chủ cửa hàng có việc gấp phải về quê, thứ 2 tuần sau mới về, nếu cần xin liên hệ theo số điện thoại xxxx]

Jeon Jungkook: \”….\”

Jeon Jungkook: \”!!!!\”

Cửa sắt bên ngoài đã đóng lại, bên trong không chút ánh sáng.

Cậu không thể tin tưởng được nhảy xuống xe, vỗ vỗ lên cánh cửa.

Không hề có động tĩnh.

Cậu không rõ Kim Taehyung có bao nhiêu bộ đồng phục, nhưng theo cậu biết thì một học sinh bình thường chỉ có 2 bộ để thay đổi, nếu hắn không có đam mê lưu trữ đồng phục hoặc không quá sạch sẽ vậy từ giờ tới cuối tuần cậu ta chỉ có một bộ đồng phục để thay.

Muốn chết.

Muốn chết, muốn chết, muốn chết.

Này… này làm sao bây giờ, cậu, mẹ nó, tìm một chiếc quần đồng phục ở đâu bây giờ.

Mà có tìm được đi nữa thì nếu Taehyung biết đây không phải quần của hắn thì sao, mọi chuyện có phải sẽ càng xấu hay không?

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.