Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao – Nhóc con và Ngụy công tử – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao - Nhóc con và Ngụy công tử

Triệu Khánh An quay ra xe trở về phủ tể tướng, ngoài đường người đi đi lại lại tấp nập. Dưới bầu trời xanh thẳm, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuống làm kinh thành càng thêm nguy nga tráng lệ. Bên đường là những hàng quán san sát, bày đầy những trang sức, vải vóc rồi thức ăn thức quả. Con phố đến là náo nhiệt. Kẻ giao hàng, người khiêng gánh, kẻ nô đùa, người buồn bã. Nhìn ra đúng là một nơi đáng sống, khiến người vừa yêu vừa sợ.

Triệu Khánh An quyết định xuống đường đi dạo, hắn ngắm nhìn một chút cảnh vật lạ lẫm trước mặt. Từng tia nắng, cảnh vật, từng mùi hương, từng âm thanh to nhỏ như đang cùng chuyển động, Triệu Khánh An cảm thấy bản thân đang thực sự tồn tại, đang ở trong thế giới này, một thế giới hoàn toàn có thật. Có những con người, những câu chuyện, những suy nghĩ, nhưng hoài bão, tất thảy đều có thật. Triệu Khánh An nhắm mắt, đôi chân đứng trên mặt đất, trái tim nhanh thêm vài nhịp truyền đến hắn một cảm giác hứng khởi lạ thường.

Triệu Khánh An dừng chân bên một quán nước, nhấm nháp một tách trà.

[Ừm, trà ngon, uống vào đúng là thanh tỉnh đầu óc. Bất quá có chút đắng.] Triệu Khánh An thầm nghĩ, rồi hắn bỗng nhớ tới gì đó, quay sang Tam Phong đang ở cạnh mình hỏi:

\”Tam Phong, ngươi biết nơi bán dược liệu gần đây nhất ở đâu không?\”

\”Nếu là dược liệu, chắc hẳn Thọ Xuân Đường có bán thưa công tử.\”

\”Đi, dẫn ta đến đó!\”

Hai người rất nhanh có mặt ở Thọ Xuân Đường, nơi đây khá nhỏ, chủ yếu buôn bán dược liệu, thi thoảng có khám chút bệnh vặt.

\”Ông chủ, chỗ này có bán bạch hào không?\”

\”Chỗ ta có bán, không biết công tử muốn nhiều không?\”

\”Cho ta một chút thôi.\”

\”Được, công tử chờ chút.\”

Bạch hào, hay còn gọi là búp trà non, có màu xanh mướt, bề ngoài phủ lớp lông tơ trắng mịn. Những búp non ngon nhất được thu hoạch vào mùa xuân, sau khi trải qua bốn quy trình làm héo, vò, lên men và làm khô sẽ thành trà. Khi đun lên nước trong và đỏ như ngọc, vị ngọt, khi uống để lại hương thơm dài lâu.

Tam Phong là hộ vệ thân cận của Triệu Khánh An, đã đi theo Triệu Khánh An được một năm. Hắn có dáng người cân đối, khuôn mặt vuông vắn luôn toát ra vẻ hào sảng đầy chí khí. Tam Phong đã vào làm môn khách ở phủ tể tướng được ba năm, cho đến một năm trước, hắn trong một lần theo Triệu Khánh An ra ngoài, có được sự yêu thích của thân thể cũ này, từ đó đi theo làm hộ vệ cho Triệu Khánh An. Thấy công tử nhà mình hôm nay biểu hiện có chút lạ, Tam Phong thắc mắc hỏi:

\”Công tử, người không phải bị bệnh đấy chứ?\”

Triệu Khánh An quay sang nhìn Tam Phong cười cười, thầm nghĩ [Ngươi mới bệnh đó], hắn nói:

\”Tam Phong, không phải ngươi luôn không gần nữ sắc sao? Công tử nghi ngờ ngươi có vấn đề, nay để công tử mua thuốc cho ngươi bồi bổ chút.\”

\”Cô..công tử, ngài đừng đùa! Ta không gần nữ sắc vì muốn một lòng tu luyện, sớm ngày đột phá, xông pha thiên hạ.\”

\”Ha ha, ngươi ngược lại có chí lớn.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.