Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao – Bữa ăn ấm cúng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tiểu Pháo Hôi Ngươi Sát Gái Vậy Sao - Bữa ăn ấm cúng

Kinh thành tối đến vẫn vô cùng náo nhiệt, ngựa xe tấp nập, hàng quán bày kín dọc đường, ánh vàng ánh đỏ sáng rực cả một vùng. Từ xa nhìn lại đến là huyên náo. Triệu Khánh An cùng đoàn người tiến đến thu hút sự chú ý không nhỏ, rất nhiều người nhanh chóng nhận ra đây là đoàn xe của Triệu phủ. Không ít âm thanh to nhỏ bắt đầu nghị luận, thời cổ đại ít trò giải trí, nên việc bàn luận về những thứ mới lạ này không biết từ bao giờ đã trở thành thú vui của rất nhiều người dân. Triệu Khánh An ở kinh thành cũng là một tay có tiếng, đệ nhất ăn chơi, rồi đệ nhất công tử phóng đãng, nói đến thì chẳng có tiếng tốt nào cả. Triệu Khánh An đang ngồi thư giãn trên xe ngựa, trong xe ngựa lót lấy vải lụa, có kê một bàn nhỏ tùy ý gập vào, trên bàn là đầy đủ thức ăn vặt, hương thơm êm dịu tỏa ra từ một lư nhỏ, thực tiện nghi cùng thoải mái, hắn dần thoải mái mà chìm vào giấc ngủ. Đang trong cơn lim dim, Khánh An nghe được tiếng xì xào quanh mình:

\”Này này, đó có phải Triệu công tử của phủ tể tướng không?\”

\”Nghe nói vừa đi chịu phạt về đó!\”

\”Chịu phạt gì chứ, ta thấy hắn là đi nghỉ dưỡng thì có. Chỉ khổ Nguyệt Linh tiểu thư, bị tên này giở trò đồi bại, coi như tiền đồ khó khăn thêm vạn phần.\”

\”Này này ngươi bé miệng thôi, còn muốn sống không hả.\”

Theo tu vi tăng lên, thính lực của Triệu Khánh An ngày càng tốt, cuộc nói chuyện của hai gã dân phu bên đường bị hắn nghe trót lọt. Trái với không khí an tĩnh trong xe ngựa, Triệu Khánh An lúc này là giật thót cả người.

[Chết! Ta thế nào lại quên mất chuyện này trời!]

Triệu Khánh An có chút mơ màng, thời gian ở Vĩnh Nghiêm Tự thoải mái làm hắn quên mất lý do tại sao hắn đến đó chịu phạt. Quả đúng là người xuyên sách, luôn có những cái hố của thân thể trước để lại. Trong lúc hắn đang suy nghĩ mông lung, thì đoàn xe đã an toàn về đến Triệu phủ. Phủ tể tướng rất rộng, đình viện vô số, đặt mắt ở đâu cũng thấy một nhóm người đang đi đi lại lại, khuôn viên, hồ nước, vườn hoa được thiết kế tinh xảo, từng lát gạch, hoa văn đều hết sức duy mỹ. Triệu Khánh An xuống ngựa, theo từng bước chân của hắn là một đám người lần lượt cúi chào, hắn không nói gì, một bên đi theo hắn, hộ vệ thân cận Tam Phong cất lời:

\”Công tử, lão gia dặn người trở về thì đến phòng ăn dùng bữa cùng lão gia và tiểu thư.\”

\”Ừm, ta biết rồi.\”

Triệu Khánh An gật đầu trả lời, nói rồi hắn theo ký ức tìm đến phòng ăn, dừng lại trước phòng ăn, hắn gõ vài tiếng lên cửa:

\”Cha, con vào nhé?\”

Bên trong Triệu Dũng một mặt là đầy thắc mắc, thằng con ngỗ nghịch của mình hôm nay sao còn biết gõ cửa thế này, bình thường không phải cứ thế xông vào sao. Cũng không có thời gian nghĩ nhiều, ông theo phải ứng đáp:

\”Ừm..ừ, vào đi.\”

Triệu Khánh An đẩy cửa bước vào, trước hết để hắn cảm nhận là mùi thức ăn hòa quyện trong không khí, bàn ăn hết sức phong phú các món cơm canh thịt cá, mùi vị đến là quyến rũ lay động lòng người. Ở Vĩnh Nghiêm Tự chỉ tối ngày ăn rau cùng nấm, hắn bây giờ có chút thèm nhỏ nước miếng. Cảm thán phút chốc, ánh mắt hắn bắt đầu hướng về hai dáng nhìn đang ngồi trước bàn ăn, lão cha Triệu Dũng phong độ ngời ngời, trên miệng cười đến híp cả hai mắt, nhưng rất nhanh hắn bỏ qua cha hắn, bởi ánh nhìn của hắn bị hấp dẫn bởi người bên cạnh. Một thiếu nữ với mái tóc dài, bồng bềnh tựa thác nước. Khuôn mặt theo từng đường nét tinh xảo, mắt phượng mày ngài, làn da trắng nõn, ngọt ngào tựa hương hoa. Miệng nhỏ đỏ thắm, thần thái toát lên vẻ dương chi bạch ngọc, mang sắc đẹp lấn át một phương. Người này là Triệu Nhất Linh, đại tiểu thư của phủ tể tướng, cũng là chị của hắn. Triệu Khánh An nhanh chóng chuyển rời ánh mắt của mình, ngồi vào bàn ăn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.