Kỳ Nhiên là con cưng của chủ nhân Kỳ gia, tuy rằng không phải người thừa kế, thế nhưng người trong nhà đối với gã sủng ái đến cực điểm, trong tay gã nắm đến 50% cổ phần Kỳ gia, quyết định của gã có lúc so với người thừa kế còn quan trọng hơn.
Kỳ Nhiên lần này quả thật có chút quá đáng. Thế nhưng tính cách của gã vốn là như vậy, gã yêu Hạ Diễm, không chừa thủ đoạn muốn chiếm được hắn, cho nên mới quang minh chính đại làm ra chuyện như vậy. Mục đích của gã đã sáng tỏ, bất luận Hạ gia nghĩ như thế nào, cũng bất luận Hạ Diễm nghĩ như thế nào. Hai tay gã gác vào nhau, tư thái nhàn nhã, âm nhu trên mặt mang theo một vệt cười, giống như người ngoài cuộc chờ Hạ Diễm đối phó với cái bẫy.
Những bức ảnh kia khiến cho Hạ Diễm đội một cái nón xanh cực lớn, không ít người cũng bắt đầu suy diễn đứa nhỏ trong bụng Y Lai không phải của Hạ Diễm. Những đoạn phim kia rất nhanh bị tắt đi, chỉ là đã tạo ra chấn động lớn như thế không dễ gì dập tắt được, ánh mắt của mọi người vẫn tập trung ở một chỗ, rất nhiều người cho dù ở bề ngoài không có biểu hiện gì, kỳ thực trong lòng đều là thái độ đang xem trò vui, nhìn xem Hạ gia sẽ giải quyết vụ bê bối này như thế nào. Mà lúc này, Hạ Diễm là một người đàn ông, cách làm tốt nhất chính là điều tra rõ ràng những việc này, cùng Y Lý rũ sạch quan hệ, nên trừng phạt không chút lưu tình.
Sống lưng Y Lai thẳng tắp, trên mặt không có chút hoảng loạn.
Hạ Diễm vẫn nắm tay y không buông, mà nắm càng thêm chặt.
\”Tôi sẽ luôn bên cạnh em.\” Hạ Diễm nhẹ giọng ghé vào lỗ tai y nói.
Trên mặt Y Lai lộ ra vẻ kinh ngạc. Những ánh mắt xem thường, miệt thị, Y Lai sớm đã quen, thế nhưng như vậy không có nghĩa là y thích ánh mắt đó. Nhưng cho dù không thích cũng vô dụng, cũng chỉ có mình y chịu đựng. Mà hiện tại, Hạ Diễm cư nhiên lại nguyện ý cùng y gánh chịu những ánh mắt như vậy.
Không thể không thừa nhận, vào thời khắc ấy, Y Lai xác thực đã thay đổi sắc mặt.
Hạ Diễm nắm tay Y Lai đi đến trên bục cao, hai vị nhân vật chính của sự kiện liền hoàn toàn hiện lên trước mặt mọi người. Hạ Diễm bắt đầu phát biểu, tiếng nói của hắn trầm ổn, không có phẫn nộ, cũng không thấy hoang mang, thiết bị phóng đại âm thanh khiến cho cả phòng tiệc đều nghe thấy tiếng của hắn.
\”Tôi không biết những tấm ảnh là đã xảy ra chuyện gì, đến tột cùng là người nào ác tâm muốn nhắm vào Hạ gia, còn nhắm vào Hạ Diễm tôi.\” Ánh mắt Hạ Diễm thản nhiên, đảo qua khán phòng, quét đến đôi mắt hơi nheo lại của người đang đứng ôm hai tay trong góc kia, \”Nhưng tôi tin tưởng Y Lý. Tôi yêu em ấy, em ấy cũng yêu tôi, tôi không tin em ấy sẽ làm ra loại chuyện như vậy. Y Lý là vợ tôi, nếu như có người hoài nghi Y Lý, thì chính là hoài nghi nhân cách của tôi. Xin lỗi, vừa rồi có chút kích động.\” Hạ Diễm lộ ra ánh mắt áy náy mang chút ý cười, trong lời nói đối với Y Lai ý tứ bao bọc rất rõ ràng, \”Tôi chỉ là không thể chịu đựng có người nói xấu vợ mình, đây cũng là lời giải thích của tôi. Ngày hôm nay, cảm tạ các vị đã đến chung vui tiệc mừng thọ của ông tôi. Tôi rất xin lỗi về chuyện vừa xảy ra, xin mời các vị tiếp tục thưởng thức rượu ngon và mỹ thực.\”
Hạ Diễm sau khi nói xong, liền hôn lên trán Y Lai một cái, Y Lai ngẩng đầu lên nhìn hắn, mắt xanh hiện ra quang lam lóng lánh, Hạ Diễm hơi đăm chiêu, lại ở trên mặt Y Lai hôn thêm cái nữa.
Tình cảnh này lọt vào tầm mắt mọi người, thể hiện rõ cặp phu phu này xác thực ân ái, bọn họ không khỏi nghĩ, những bức ảnh kia hóa ra là giả, hay là người trong ảnh kia cùng Y Lai giống nhau như đúc? Hạ Diễm là người thừa kế Hạ gia, cho dù là thật sự đội nón xanh, Hạ Diễm vẫn bảo vệ Y Lý như vậy, người ngoài bọn họ đương nhiên sẽ không quá tò mò, tò mò có khi lại đắc tội với Hạ gia.
Lời này nói ra, cuộc nháo kịch liền kết thúc.
Hạ Diễm đỡ Y Lai đi vào phòng nghỉ ngơi, trong phòng tiệc lần nữa khôi phục náo nhiệt.
\”Xem ra địa vị của Y Lý ở trong lòng Hạ Diễm còn hơn rất nhiều so với chúng ta tưởng tượng, có khi còn nặng tình hơn Anna.\” Hạ Long cầm ly rượu đi tới trước mặt Kỳ Nhiên, nhẹ giọng nói.
\”Xoảng\” một tiếng, ly rượu đỏ trong tay Kỳ Nhiên vỡ vụn, tay gã lại không buông, trái lại còn nắm thêm chặt, rượu đỏ pha tạp vào máu tươi một giọt lại một giọt rơi trên mặt đất. Gã tựa hồ không có chút cảm giác đau đớn nào, chỉ là ánh mắt kia vốn hiện ra đào hoa lại lóe thêm một tia tàn nhẫn.
Y Lai nằm ở trên giường, Hạ Diễm mặc xác đám khách khứa, ở lại chăm sóc y. Y Lai quay đầu lại, chống cằm nhìn Hạ Diễm, đem Hạ Diễm nhìn đến mất tự nhiên.
\”Em ngủ đi, chờ tiệc rượu kết thúc, tôi ôm em về nhà.\” Hạ Diễm động viên nói.
\”Hạ Diễm, anh thật là đẹp trai, rất là ga-lăng nha!\” Y Lai giơ ngón tay cái nói.
Mắt xanh của y tỏa ra thủy quang, trên mặt tinh xảo tràn ngập ý cười, xem ra thật giống như một đứa bé. Hạ Diễm không nhịn được đưa tay sờ sờ mái tóc đỏ của y, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm xúc mềm mại kia khiến cho hắn sản sinh một chút không đành lòng.
\”Sao lại là ga-lăng?\” Hạ Diễm hỏi.
Y Lai suy nghĩ một chút, tiếp đó thấp giọng nói: \”Từ xưa tới nay chưa từng có ai ở bên cạnh tôi, vẫn chỉ có một mình tôi, tôi cũng quen rồi. Thế nhưng hiện tại tôi mới biết, hóa ra cảm giác không chỉ có một mình mình lại là như vậy.\”
\”Tiểu Y Lý của chúng ta, trước đây đến cùng là đã chịu khổ thế nào đây?\” Hạ Diễm vuốt nhẹ mái tóc đỏ kia, ngữ khí thân mật nói.
\”Không khổ, chỉ là không có cảm giác ấm áp.\” Y Lai nói.
\”Em vì giúp tôi nên mới bị như vậy.\” Hạ Diễm nói.
Tất cả góc độ đẹp đều bị biên tập lưu thành ảnh chụp, sau đó còn có mặt cùng thân hình mơ hồ của Lâm Sắt, thế nhưng hắn liếc mắt liền nhận ra, đó là Y Lý cùng Lâm Sắt, bởi vì đoạn phim của hai người ở biển kia hắn đã xem vô số lần.
\”Thế nhưng anh vẫn có thể chọn cách khác mà?\” Y Lai nói.
Không tin người khác sẽ giúp mình, đem mọi người phỏng đoán tiêu cực, Hạ Diễm nhìn thanh niên nằm trên giường, y đến tột cùng là trải qua quá khứ như thế nào mới có thể biến thành như thế này?
\”Tôi sẽ không để cho em phải đối mặt một mình nữa.\” Hạ Diễm nói.
\”Hạ Diễm, chúng ta chơi một trò được không?\” Y Lai nói.
\”Trò gì?\”