Suốt đêm Lâm Sắt từ Hạ gia chuyển ra ngoài, tiếp đó vào một quán rượu ở Hải Thần tinh. Sau khi cửa phòng vip đóng lại, Lâm Sắt không kìm nén được tức giận, đem mọi thứ trong phòng đập phá một trận. Hắn rất phẫn nộ, chính hắn còn không hiểu đến tột cùng là bởi vì Y Lai sỉ nhục hắn với A Thụy Tư, hay là bởi vì lời nói của y chẳng có chút nể mặt nể mũi, Y Lai đang dùng sự thật nói cho hắn, y thật sự không yêu hắn.
Đầu óc Lâm Sắt xác thực đang rất loạn, Y Lai đã mở miệng thì chẳng khác con dao sắc bén đâm vào trong lòng hắn. Loại đau đớn kia khiến cho Lâm Sắt hoàn hồn, khiến hắn tỉnh ngộ, hắn đến tột cùng là đang làm cái gì. Nếu như nói Y Lai chết làm cho hắn hổ thẹn, khiến cho hắn đối với Y Lai nhớ mãi không quên. Bây giờ Y Lai đã sống lại, hắn cũng đã hoàn thành điều kiện của Y Lai, bọn họ nên không ai nợ ai mới đúng. Người hắn yêu là A Thụy Tư, nên canh giữ bên người A Thụy Tư, không phải là quấn lấy Y Lai, hắn nên trở về Đế Quốc.
Cho dù Y Lai có về Đế Quốc thì làm sao? Bọn họ tiếp tục mối quan hệ mờ ám? Vậy hắn làm sao xứng với A Thụy Tư? Cho nên kết cục tốt nhất chính là để Y Lai ở lại hành tinh Hải Thần, hắn về Đế Quốc, hai người từ đây không còn quan hệ gì nữa.
Thế nhưng ngay cả như vậy, Lâm Sắt luôn cảm thấy trong lòng vắng vẻ, như đã đánh mất thứ gì đó rất quan trọng. Gương mặt Y Lai, thanh âm của Y Lai, những thứ này cứ ở trong đầu hắn vang vọng. Khi nghĩ đến Y Lai thành vợ của người khác, trong bụng còn đang có con của người khác, hắn luôn cảm thấy một trận hờn dỗi đè nén ở trong lòng, khiến cho hắn hậm hực bất an.
Cách Lỗ Tư từ trước tới nay chưa từng thấy qua Lâm Sắt phẫn nộ như vậy, loại tức giận kia tựa hồ muốn thiêu hủy toàn thế giới. Cách Lỗ Tư không dám nói, không dám nhìn, chỉ canh giữ ở cửa phòng, chờ cơn tức giận của Lâm Sắt lắng lại.
Chỉ là cơn tức giận này lắng lại tựa hồ có hơi chậm, Lâm Sắt đem chính mình nhốt ở trong phòng ròng rã hai ngày, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ. Cho dù cách nhau một cánh cửa, Cách Lỗ Tư cũng có thể cảm giác được cơn giận của hắn.
Chạng vạng ngày thứ hai, cửa phòng rốt cuộc mở ra. Lâm Sắt đứng ở nơi đó, sớm đã không còn hình tượng bình tĩnh như trước nữa, tóc của hắn ngổn ngang, nút áo còn rơi mất một cái, sắc mặt uể oải mà trắng bệch, cặp mắt lạnh lùng khiến cho người ta phát lạnh.
Cách Lỗ Tư mơ hồ đoán được lí do, Lâm Sắt tựa hồ thất tình, chỉ là dáng vẻ thất tình có chút khủng bố, hơn nữa chẳng phải A Thụy Tư mà ông chủ yêu đang ở bệnh viện ở Đế Quốc sao?
Đương nhiên, những chuyện này Cách Lỗ Tư không dám nói ra ngoài miệng, cậu còn chưa muốn bị sa thải.
Sau đó, Lâm Sắt lại giao cho cậu nhiệm vụ mới, hắn muốn video sinh hoạt hằng ngày của Hạ Diễm cùng vợ hắn. Hệ thống bảo an của Hạ gia vô cùng nghiêm ngặt, muốn đem máy theo dõi vào Hạ gia vô cùng không dễ dàng, Cách Lỗ Tư phải bỏ ra rất nhiều sức lực mới thu được mấy cái video kia. Cậu có cảm giác, ông chủ nhà cậu từ một người thất tình giờ biến thành thánh cuồng dòm ngó, tựa như trong tác phẩm truyền hình biến thái. Nếu như không tận mắt nhìn, cậu khó mà có thể đem boss nhà cậu cùng mấy cái từ này liên hệ với nhau.
Cách Lỗ Tư đem video giao cho Lâm Sắt, Lâm Sắt liền đem chính mình nhốt vào quán rượu, bắt đầu xem mấy đoạn video kia, mỗi lần nhìn thấy bọn họ dáng vẻ ân ái, Lâm Sắt đều cảm thấy tim mình đau như bị dao cắt. Thế nhưng hắn lại ép buộc chính mình xem một lần rồi lại một lần, mặc xác lưỡi dao cắt vỡ trái tim hắn, cuối cùng máu tươi chảy ròng. Dường như chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho hắn hoàn toàn thức tỉnh.
Loại ngột ngạt kia hầu như khiến Lâm Sắt không kịp thở. Hắn vội vàng muốn gặp A Thụy Tư, vào thời khắc này, A Thụy Tư tựa hồ là người duy nhất có thể cứu rỗi hắn.
Đến ngày thứ ba, Lâm Sắt rốt cuộc lại lần nữa mở cửa, đối với người canh cửa Cách Lỗ Tư chỉ nói ba chữ: \”Về Đế Quốc.\”
Biệt thự phía Đông của Hạ gia, cửa phòng khẩn trương đóng lại, ngăn cách hết thảy thiết bị theo dõi. Trong phòng, một nam một nữ ngồi ở đó, sắc mặt nam lãnh khốc, nữ mặt mày thê thảm.
\”Long ca, từ sau lần đó, con gái chịu đả kích, buổi tối đều mơ thấy ác mộng, tối hôm qua còn khóc rống lên. Vốn là hai đứa con gái ngoan, bây giờ trở nên khùng khùng điên điên.\” Nữ nhân xinh đẹp mặt mày có chút thê thảm, nữ nhân này là vợ của Hạ Long nhị lão gia, Kỳ Tú.
Cái lần mà Kỳ Tú nói, chính là lần Y Lai đem hai chị em kia treo trên không trung xoay vòng vòng, hai người này lúc đe dọa Y Lai thì lá gan rất lớn, tiếp đó đến phiên chính mình, lá gan liền trở nên vô cùng nhỏ. Xoay trên không mấy vòng, Hạ Dục sợ đến tiểu ra quần, hai chị em nằm trên giường bốn, năm ngày mới chậm rãi khôi phục.
\”Bụng y có cháu đích tôn của Hạ gia, lão gia tử hận không thể mỗi ngày đem y nâng niu trong lòng bàn tay. Hạ Diễm là cháu Hạ lão gia, vậy Hạ Tự cùng Hạ Dục liền không phải cháu của lão sao?\” Nữ nhân tức giận nói, nước mắt liền không ngừng rơi xuống.
Hạ Long thẳng tắp ngồi chỗ đó, trên mặt không có chút cảm xúc nào.
\”Sắp đến sinh nhật lão gia tử rồi.\” Hạ Long đột nhiên nói, \”Em trai của em cũng sẽ đến.\”
Kỳ Tú đột nhiên trợn to hai mắt, liếc mắt nhìn hắn. Hắn là nam nhân sắc mặt bình tĩnh, thế nhưng khiến cho nàng cảm thấy phát lạnh.
\”Em đã quên Anna chết như thế nào sao?\” Khóe miệng Hạ Long kéo ra một vệt cười.
Kỳ Tú sửng sốt một chút, trên mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt tỉnh ngộ, cuối cùng lộ ra ý cười:\”Kỳ Nhiên… hắn có cảm tình với Hạ Diễm, còn cả thủ đoạn của hắn…\”
Y Lai về đến nhà, tâm tình y vô cùng tốt, tốt đến nỗi Hạ Diễm không nhịn được nhìn vào mắt y. Hạ Diễm đem y ôm vào trong lòng, ở trên mặt y hôn một cái: \”Có chuyện gì mà lại vui vẻ như vậy?\”
Y Lai nhíu mày: \”Một con sâu đáng ghét luôn ở trước mặt tôi lượn tới lượn lui, hôm nay rốt cuộc bị tôi đạp chết rồi.\”
Trong mắt Hạ Diễm cũng ánh lên ý cười: \”Đúng là chuyện đáng ăn mừng. Tôi cũng mới vừa nhận được thông báo, Lâm Sắt phải trở về Đế Quốc. Sau này em có thể ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.\”
Đối với việc Lâm Sắt trở về Đế Quốc, Y Lai không hề kinh ngạc. Có điều hắn vội vã chạy về Đế Quốc, tựa hồ chạy trối chết, vui mừng thắng lợi trong lòng Y Lai càng thêm dày đặc.
\”Hôm nay đến bệnh viện à?\”
\”Đúng vậy.\”
\”Phiếu báo cáo kiểm thai đâu?\” Hạ Diễm hỏi.
Y Lai đem tờ giấy có phần nhăn nheo kia đưa cho Hạ Diễm, Hạ Diễm cầm lên, cũng không có xem, liền cất đi. Hắn trước giờ không hỏi đến chuyện đứa nhỏ, điều này liền nói rõ hắn coi thường đứa nhỏ này. Có điều Y Lai cũng có thể hiểu được tâm tư của hắn, trên danh nghĩa là vợ chồng, mà đứa con trong bụng lại không phải của mình, nếu như là Y Lai, cũng sẽ đối với đứa nhỏ không có cảm tình.
\”Mấy ngày nữa là sinh nhật của ông nội, tôi mấy ngày này có chút bận, không thể ở cạnh em.\” Hạ Diễm nói.
Ngữ khí thân mật, giống như vợ chồng thật sự vậy, vô cùng ân ái.
Quá khứ từng làm sủng thần của Hoàng Đế, Y Lai từng tổ chức các loại tiệc rượu, tiệc sinh nhật hay hôn lễ của các gia tộc lớn cũng từng tham dự không ít, cũng là một người sống quá trụy lạc đi. Là người thừa kế Hạ gia, tiệc sinh nhật của Hạ lão gia cũng là một tay Hạ Diễm xử lý. Cho nên mấy ngày kế tiếp, Hạ Diễm trở nên vô cùng bận rộn, lại lần nữa trở về trạng thái đi sớm về trễ.
Lâm Sắt đi rồi, Hạ Diễm bận rộn, Y Lai trở nên nhàn nhã hẳn. Hầu hết thời gian y đều ăn rồi ở trong sân sưởi nắng, mệt thì ngủ, cơ bản là cùng động vật nguyên thủy không khác nhau mấy. Y thỉnh thoảng lại nằm mơ. Trong mộng, Lâm Sắt biến thành một con quái thú, tàn nhẫn mà cắn y, đem y cắn đến vỡ đầu chảy máu. Có lúc, y lại mơ đến đứa nhỏ được sinh ra, sau một cái chớp mắt, đứa bé kia đã biến thành Lâm Sắt, trừng trừng hai mắt nhìn y, y sợ đến nỗi nửa đêm liền tỉnh lại. Ngoại trừ những điều này, thời gian Y Lai trải qua vô cùng thông thuận.
Cái bụng Y Lai đã dần dần thành hình, hơi nhô nhô ra.
Trong Giao Tộc, dù là nam hay nữ đều có thể mang thai, thế nhưng tỉ lệ thụ thai là rất thấp, cho nên nhân số tộc giao nhân không ngừng giảm thiểu. Chính vì như thế, bọn họ đối với đứa nhỏ vô cùng coi trọng. Bảo vệ đứa nhỏ chính là một loại khái niệm thâm căn cố đế trong lòng bọn họ. Cho nên khi Y Lai biết tin mình có thai, bất luận cha đứa bé là ai, y cũng chưa từng có ý nghĩ không cần đứa nhỏ.