Nguyễn Khải về đến nhà thì cũng đã gần tối, cậu đứng trước cửa khe khẽ thở dài một hơi mỏi mệt rồi mới đưa tay ra mở.
Nhìn từ xa, bóng lưng thon gầy ấy có chút cô đơn.
Hôm nay cậu nhận việc phục vụ tiệc cưới, công việc này cậu làm cũng quen nên không thể nói là quá sức, nhưng khi tan làm về nhà, nhìn ánh đèn ấm áp ấy giống như mồi câu lên mọi mỏi mệt của cậu, đến tay còn không nhấc nổi.
Cậu vừa bước vào phòng khách thì thấy người khiến tâm mình rối loạn kia đang ngồi trên ghế sô pha, anh đeo một chiếc kính, tóc hơi rối, tay cầm bút thành thạo lật các trang giấy để chấm bài.
Thường thì anh sẽ làm việc này trên phòng nhưng không biết vì sao hôm nay lại chuyển xuống đây.
Nguyễn Khải hớn hở chào anh.
Trần Phương Khanh ngước đầu lên, trả lời: \”Về rồi à, tắm rửa ăn cơm đi.\”
Cậu nghe ra được sự thân thuộc trong giọng điệu bình tĩnh ấy, vui đến lâng lâng, vội vâng dạ hai tiếng rồi bước nhanh lên phòng, ngay cả khi đứng dưới dòng nước ấm, cậu vẫn không thể làm trôi đi cảm xúc đang dâng trào.
Lúc tắm xong xuống lầu dùng cơm, cậu hơi ngơ ngác khi thấy người đó vẫn còn ngồi trên sô pha, anh không hút thuốc mà chỉ thỉnh thoảng uống miếng nước ấm khiến yết hầu nhấp nhô như cơn sóng.
Nghe thấy tiệng động, Trần Phương Khanh nhìn qua rồi ra hiệu cho cậu dùng cơm, đừng để ý đến mình.
Nguyễn Khải ngoan ngoãn ngồi lên bàn, vừa ăn vừa lén lút ngắm anh.
Khuôn mặt ấy đủ mười phần nam tính có thể khiến các cô gái tim đập chân run, cũng có thể khiến những chàng trai ngẩn ngơ nhìn ngắm.
Hôm nay trong lúc phục vụ, cậu thấy một cặp tình nhân tình tứ và thân mật cũng như bao cặp đôi khác, điều khiến Nguyễn Khải ngạc nhiên là vì đó lại là một đôi đồng tính.
Nghe đâu đã tiến hành hôn lễ tại quê nhà, pháp luật không công nhận nhưng về mặt bạn bè gia đình thì đều đã thừa nhận cả rồi. Lúc đó cậu vừa bất ngờ vừa hâm mộ, nhìn những cử chỉ thân mật tự nhiên ấy cũnh biết cuộc sống chồng chồng nhà họ hạnh phúc nhường nào.
Nguyễn Khải cũng… Cũng muốn cùng người mình thích được như vậy.
Cậu nghĩ đến đó chợt đỏ bừng mặt cúi thấp đầu e thẹn chà chà chân.
Ở trên sô pha, Trần Phương Khanh nhìn cậu như vậy thì nhướng mày hiểu rõ. Chắc chắn nhóc này đang yêu đương, biểu hiện đó không lệch đi đâu được. Ngay lúc anh đang phân vân nghĩ mình nên trò chuyện khuyên nhủ đôi câu hay mặc kệ nhóc tự yêu tự tan thì chợt anh nghe một tiếng rầm.
Anh vội nhìn qua thì thấy cậu nhóc mới nãy đang chìm trong bong bóng tình yêu nay lại mỏi mệt ngủ gục, đầu đập xuống bàn đến đỏ bừng.
Trần Phương Khanh vội vàng lại gần xoa cho cậu, hỏi: \”Sao rồi, có đau lắm không?\”
Nguyễn Khải bị đập đến tỉnh người, chưa đợi cậu nói gì thì bàn tay khô ráo mang chút thân nhiệt nong nóng áp lên trán cậu, nhẹ nhàng mà xoa nắn.