Căn nhà gỗ của ông Tazuna yên tĩnh như mặt hồ sau cơn giông. Kakashi nằm nghỉ trong một căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua tấm rèm mỏng, phủ lên khuôn mặt tái nhợt của anh. Anh khẽ mở mắt lướt quanh như tìm kiếm điều gì đó trong vô thức. Sự bất an cứ âm ỉ len lỏi khiến anh rất khó chịu.
Naruto đứng gần đó, nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Kakashi. Cậu lên tiếng, giọng vẫn chưa thôi tò mò: \”Thầy ơi… sao trông thầy đăm chiêu quá vậy?\”
Kakashi giật mình nhẹ, kéo bản thân ra khỏi vòng xoáy suy nghĩ. Anh khẽ thở ra, giọng trầm tĩnh nhưng sắc sảo: \”Thầy đang nghĩ về chuyện lúc nãy. Thông thường, ninja truy sát sẽ xử lý xác nạn nhân ngay tại chỗ… nhưng thầy thấy có gì đó không ổn. Tên nhóc đó… cậu ta không giống người đến để giết.\”
Sasuke khẽ cau mày. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh những cây kim mảnh xuyên vào cổ Zabuza. Một thoáng lặng yên trước khi Kakashi tiếp lời, giọng anh trầm xuống như tiếng suối rơi giữa rừng:
\”Em nghĩ đúng rồi đó, Sasuke. Không nghi ngờ gì nữa… Zabuza vẫn còn sống.\”
\”HẢ?!\” — Naruto, Sakura và ông Tazuna đồng thanh sửng sốt, ánh mắt mở to kinh ngạc. Chỉ có Sasuke giữ nét mặt lạnh lùng, dường như đã lường trước kết luận ấy.
\”Không phải thầy đã kiểm tra xác hắn rồi sao?\” Sakura lo lắng xen vào.
Kakashi chậm rãi giải thích, ánh mắt nghiêm nghị: \”Đúng nhưng lúc đó hắn chỉ mới hấp hối. Với loại ám khí mà tên nhóc ấy dùng là kim châm nếu không đánh trúng tử huyệt thì khó lòng gây tử vong. Thầy nghi ngờ mục đích thật sự của cậu ta không phải là giết người… mà là cứu người.\”
\”Cậu đã nghĩ quá xa rồi đấy ?\” ông Tazuna chen vào, giọng lấp lửng giữa tin và nghi.
\”Không đâu. Là ninja, chúng tôi phải suy tính trước khi quá trễ.\”
Không khí đột ngột căng thẳng, chỉ có ánh mắt của Naruto là cháy rực lên một cách kỳ lạ nếu Zabuza vẫn sống thì cậu sẽ có cơ hội chứng minh sức mạnh !\”
Sakura lo lắng nhìn Kakashi:\”Với tình trạng sức khỏe hiện giờ thì thầy sẽ không đấu lại tên kia đâu giờ chúng ta nên làm gì đây ạ\”
Kakashi bật cười dưới lớp mặt nạ, ánh mắt cong lên: \”Đừng lo. Thầy sẽ cho các một vài bài luyện tập. Các em chính là người đã cứu thầy lần này mà….. Đặc biệt là em, Naruto… tiến bộ vượt bậc đấy.\”
Naruto sáng rỡ cả khuôn mặt vì được Kakashi công nhận: \”Thật hả thầy? Em là người tiến bộ nhanh nhất hả?! Hahaha! Hấp dẫn rồi đây!\”
Câu cười chưa dứt thì một giọng con nít đột nhiên vang lên ở ngưỡng cửa:\”Chẳng có gì hấp dẫn hết.\”
Naruto quay phắt lại. Một cậu bé đội mũ vành rộng, mặc áo yếm xanh lá đang đứng đó, ánh mắt chán chường lướt qua từng người. Cậu bé chạy tới ôm chầm lấy ông Tazuna.
\”Inari! Cháu đi đâu vậy?\” — ông Tazuna dịu dàng hỏi.
Người phụ nữ nãy giờ im lặng ở góc phòng cũng lên tiếng:\”Inari, khách của ông đấy. Con ăn nói cho cẩn thận.\”
Inari không trả lời. Cậu nhìn qua nhóm ninja, ánh mắt u uất: \”Dù gì họ cũng sẽ chết thôi. Không ai thắng được Gato cả.\”