\”Thường tầm này ngủ rồi mà nhóc. Gặp ác mộng à\”- Trường Sinh gọi phục vụ mang menu tới, vẫn nở nụ cười hỏi thăm
Trường Sinh là người hướng dẫn của bộ ba Anh Duy Dương và cũng là người nhìn thằng nhỏ trước mặt từ suốt ngày nói đùa vui cười chạy theo người khác chỉ nghiêm túc trong công việc trở thành một người không nâng nổi nụ cười khi nhắc về người ấy
\”Thì… vẫn thế thôi\”- Đức Duy xoa xoa cổ nằm bò ra bàn
\”Hay là em tạm rút một thời gian đi. Anh với Dương lo được mà. Bên anh có cả thằng Tuấn Huy nữa mà đừng lo về việc anh không xử lý được\”- Trường Sinh đưa tay xoa đầu em, mùi gió biển mát mát phả vào mặt làm Đức Duy bật dậy ngay lập tức
\”Anh ơi em không phải omega\”- Đức Duy bĩu môi. Alpha với alpha thường bài xích nhau lắm
Em với người yêu cũ là trường hợp đặc biệt thôi. Chứ kể cả với Trường Sinh, Tuấn Huy hay Đăng Dương mà thả cái mùi alpha ra là em khó chịu lắm. Nhiều lúc muốn đánh nhau luôn ấy. Mà được cái đồn cảnh sát tổ trọng án đa phần là alpha nên trong đó thỉnh thoảng giao lưu võ thuật là chuyện thường luôn ấy
\”Quên quên anh quên. Nhìn mày người thì nhỏ nhỏ trắng trắng, nhìn trông có một mẩu xong còn mang mùi lavender thì ai mà nghĩ là alpha hả em\”- Trường Sinh cười lớn thu lại pheromone
\”Đùa. Em dỗi anh đấy. Lần đầu nhìn thấy anh Sinh ngầu đét luôn. Mà không ngờ người ta nghĩ mình là omega\”- Đức Duy bĩu môi nhìn anh lớn oán hận
\”Thôi mà anh xin lỗi. Tặng mày quà nè\”- Trường Sinh lấy túi dưới đất đặt lên bàn đẩy qua chỗ Đức Duy – \”coi như quà sinh nhật sớm ha. Anh nhờ bé Kiều làm thủ công đấy. Một bộ nến thơm an thần dễ ngủ. Đi ngủ thì đốt một cái lên cho dễ vào giấc\”
\”Dạ em xin\”- Đức Duy cũng không câu nệ mà nhận lấy
\”Rồi. Nghĩ sao về đề nghị của anh. Anh duyệt đơn xin nghỉ phép cho\”- Trường Sinh
\”Anh à. Anh không sợ từ ba vụ mỗi tháng lên thành mỗi ngày một vụ à\”- Đức Duy thấy Trường Sinh im lặng thì thở dài – \”không kiếm được chứng cứ thật à anh\”
\”Ừ. Thằng nhãi đó quá hiểu cách thức làm việc của tổ trọng án nên ra tay gọn lẹ lắm. Mấy cái hiện trường em không đến được hoàn toàn không thấy dấu vết gì\”- Trường Sinh ngửa đầu ra sau chép miệng
\”Thôi. Anh về với anh Anh Tú đi. Em không giữ người nữa\”- Đức Duy ôm túi đứng dậy vỗ vai đàn anh rồi quay người ra khỏi cửa
\”Đức Duy. Duy của anh\”
Giọng nói thân thuộc phát ra từ trong con hẻm vắng làm em khẽ rùng mình. Chưa kịp né tránh lùi ra phía xa đã bị nắm tay kéo vào, túi quà trên tay theo đó rơi xuống đất tạo thành những tiếng vang trầm đục
Môi lưỡi quấn lấy nhau, gã nâng mặt em ép em phải ngẩng đầu tiếp nhận nụ hôn. Mặc cho hương lavender càng ngày càng mạnh từ một mùi dịu dàng trở thành nồng đến độ muốn nhấn chìm người ta ngột thở trong mùi hoa, tay của người nhỏ hơn cũng đang không ngừng cấu xé bàn tay đang nâng mặt bản thân gã vẫn không buông tha