Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Lâm Đường tuy rằng không biết xấu hổ ở trong điện thoại cùng Lâm Túc nói năng một chút, nhưng là đối diện một cách trực diện như vậy, bộ dáng khóc thành tên ngốc lúc trước lại từ trong đầu hiện lên, mà hiện tại cậu cũng khóc, lại bị người này nhìn thấy.
Mẹ, cái tên làm người ghét này chuyên môn tới xem cậu mất mặt đúng không?
\”Anh!\” bước chân Lâm Đường dừng lại, thần sắc phức tạp vô cùng, \”Anh sao lại ở chỗ này?\”
\”Lên xe.\” Lâm Túc mở cửa xe giúp cậu.
Lâm Đường có một chút chần chờ, nhưng mà lúc nghe được phía sau truyền đến âm thanh của Thịnh Hoằng, cậu không chút do dự ngồi trên xe, ngửa đầu hỏi: \”Anh có thể ngăn anh ta lại được không?\”
Cậu hiện tại không muốn nhìn thấy người kia.
Một phần là bởi vì anh ta thật sự không nhớ rõ, một phần đương nhiên là do nhất thời xúc động mà đánh người.
\”Có thể.\” Lâm Túc nhanh nhẹn đóng cửa xe lại, rõ ràng hắn vẫn là bộ dáng giả dạng với chiếc kính đen nặng nề kia, nhưng Lâm Đường bỗng dưng lại cảm thấy an tâm đáng tin cậy.
Chắc là bởi vì người này lúc trước giúp cậu một lần, bộ dáng đem người bảo vệ ở bên người như vậy nhìn sơ cũng thật sự đáng tin cậy.
Giữ tám tư phức tạp một chút, Lâm Đường an tĩnh ngồi ở trong xe, ngoài cửa sổ đã đen nhánh, Lâm Túc đã ngăn cản Thịnh Hoằng.
Hai người đàn ông cao ráo đứng chung một chỗ, Lâm Đường ngoài ý muốn phát hiện cái anh hai nhìn sơ thì thấy vô dụng kia của cậu lúc này đứng chung một chỗ với Thịnh Hoằng hình như cũng không có cảm giác thua kém.
Đương nhiên không phải là bộ dáng? Chiều cao? Khí chất? Anh hai cậu có thứ đó sao?
\”Giám đốc Thịnh.\” Lâm Túc cánh tay cản rắn chắc, cũng không làm người vượt qua đi.
\”Lâm Túc.\” Thịnh Hoằng đương nhiên là biết Lâm Túc, chỉ là không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp được hắn, \”Anh với Lâm Đường cùng nhau tới?\”
Bằng không sao lại vừa khéo thế này.
Chỉ là quan hệ Lâm Túc và Lâm Đường từ khi nào tốt như vậy?
Lâm Túc không có phủ nhận, chỉ là như suy tư gì đó mà nhìn dấu bàn tay trên mặt Thịnh Hoằng nói: \”Giám đốc Thịnh, mặc kệ vì cái gì, tôi đều hy vọng về sao ngài không cần dây dưa…… Em trai tôi.\”
Ánh mắt hắn chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ liếc mắt qua một cái, nhưng bỗng dưng Thịnh Hoằng lại cảm thấy có cảm giác như xem thường, đàn ông mà mang theo dấu bàn tay thì cũng không phải ấn ký vinh quang gì, cái này làm cho trong đáy lòng không thoải mái.