Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Trong mắt anh có tia không kiên nhẫn mà có lẽ ngày thường Lâm Đường không nhìn thấy được, nhưng hôm nay lại nhìn thấy vô cùng rõ ràng, đau đớn chỉ có mắt, mà còn có trái tim.
Trái tim chịu một trận co rút, đôi mắt Lâm Đường có chút lên men, môi không tự giác nhấp mở.
Không thể khóc, cậu không được yếu thế ở trước mặt Bạch Tu Nhiên, hung hăng nhéo lòng bàn tay một phen, Lâm Đường nhìn về phía Bạch Tu Nhiên nói: “Có thể mời Bạch tổng ra ngoài một chút được hay không, tôi có chuyện riêng cần nói với anh Hoằng.”
Bạch Tu Nhiên còn không có mở miệng nói chuyện, Thịnh Hoằng đã mở miệng, âm thanh cực kỳ lạnh nhạt: “Có việc gì cứ nói thẳng là được, Tu Nhiên không phải người ngoài, nếu có thể, em ấy thậm chí có thể là anh của em…”
“Em không hiếm lạ!!!” Lâm Đường gầm nhẹ một tiếng, toàn bộ văn phòng đều hồi âm của cậu, đôi mắt rũ xuống sắp không đè được chua sót.
“Bằng không tôi ra ngoài trước, hai người cứ nói chuyện.” Bạch Tu Nhiên đứng dậy nói, y không phải cái loại người rộng lượng đến mức nhường người đàn ông của mình, nhưng mà trạng thái của Lâm Đường ngày hôm nay không đúng lắm, y ở chỗ này cũng có chút xấu hổ.
Nếu là tình địch không liên quan khác, thì y có thể động thủ loại trừ hậu quả về sau, nhưng cố tình lại là Lâm Đường, Thịnh Hoằng coi cậu giống như em trai, tuy nhiên, trong lòng y cũng không hoàn toàn thoải mái.
“Không cần.” Thịnh Hoằng thở dài một hơi thật sâu nói, “Lâm Đường, mặc kệ là em có đồng ý hay không, kết cục anh và Tu Nhiên ở bên nhau đều đã định rồi, em cùng anh chỉ có thể là anh em, vĩnh viễn không có khả năng trở thành người yêu.”
Lời này nói năng có khí phách, Lâm Đường mở to đôi mắt có chút mơ hồ, sau đó bỗng nhiên bật tỉnh là lúc vậy thấy dấu vết sàn nhà có chút ướt.
Nhan sắc màu đỏ sậm bị vệt nước thấm vào như là màu của máu, Lâm Đường chớp chớp mắt, lúc mở miệng khàn khàn liền ngay cả Bạch Tu Nhiên cũng giật nảy mình: “Vậy em đây tính là gì?”
Ở trong ấn tượng của Bạch Tu Nhiên, cái tiểu thiếu gia này chỉ có kiêu căng ngạo mạn chỉ làm người khác khóc, chẳng khi nào chính mình khóc.
Cậu thật sự thích người này như vậy sao?
“Cái gì?” Thịnh Hoằng dò hỏi.
Lâm Đường dùng tay áo lung tung lau lau nước mắt trên đôi mắt, nhìn chằm chằm thẳng về Thịnh Hoằng nói: “Anh đã nói về sau sẽ cưới em làm cô dâu của anh, anh quên mất rồi sao?”
Thịnh Hoằng sững sờ ở tại chỗ, Bạch Tu Nhiên còn có vài phần kinh ngạc, trong một phút đó y cảm thấy chính mình hình như là người thứ ba thật.
……
Lúc mà Lâm Túc từ quán cà phê ra tới cũng không quay về nhà họ Lâm, mà là lái xe về phía tổng bộ Thịnh Thế, chỗ tốt khi tham gia hạng mục Hải Yến Quan Để chính là, hắn có thể nhẹ nhàng hiểu biết đến hành trình của Thịnh Hoằng.