Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Hồ Kiệt tội không đến chết, nhưng là có người không đến mức đuổi tận giết tuyệt, có người lại không được, hắn lại không thể để tai họa ngầm lại cho tiểu thiếu gia được.
Huống chi là ở thế giới nguyên bản Hồ Kiệt làm không ít \”chuyện tốt\”, tuy rằng không có thành công, nhưng mà nội chuyện ép tiểu thiếu gia uống rượu bức cậu đến nhảy lầu cũng đủ điều kiện để Lâm Túc động thủ rồi.
\”Làm tốt lắm.\” Lâm Túc trả lời tin nhắn, rót rượu vào ly rồi ngã mình vào ghế để tỉnh rượu, nhưng vừa tỉnh được một nửa thì chuông cửa lại vang lên.
Người biết địa chỉ của hắn không nhiều, ngay lúc này đến cửa thì chỉ có……
Lúc mà Lâm Túc mở cửa đối diện trực tiếp cái nhào đến ôm ấp của Lâm Đường, hô hấp của nhóc con này nóng rực, như bé mèo nhỏ cọ loạn trên người hắn: \”Lâm Túc ơi, Lâm Túc à, em nóng muốn chết.\”
Âm thanh vừa mềm vừa ngọt, còn có chút giọng mũi.
Lâm Túc xác định Lạc Phi tìm thuộc chỉ là trợ hứng, không đến mức làm người mất lý trí, hắn nâng cằm Lâm Đường lên, khi nhìn thấy trong ánh mắt mông lung kia lóe lên chột dạ rồi biến mất thì ngay lập tức hiểu rõ.
Kỹ thuật diễn của nhóc con này cũng không tệ, vậy có thể diễn tiếp được rồi.
\”Sao lại thế này?\” Lâm Túc một bên nắm lấy tay đang sờ loạn của Lâm Đường, một bên nhìn Lạc Phi hỏi, \”Em ấy sao lại như vậy?\”
Bên này Lạc Phi chỉ có thể theo kịch bản tiếp tục diễn, rốt cuộc đôi phu phu đang ôm nhau này đều hi vọng gã diễn theo kịch bản: \”Hôm nay bọn em đi uống rượu được người ta tặng một chai rượu, vốn dĩ tưởng chẳng có chuyện gì không ngờ Lâm Đường uống một ngụm xong lại thành như thế.\”
Rõ ràng hai bên đều tình nguyện, gã còn phải diễn thêm một vở, đúng thật là không phải cảm thấy phiền phức mà là thân là một thằng đàng ông, lại bị đút cho mấy chục cân cơm chó, đang sống sờ sờ cũng bị no chết.
\”Ai làm?\” ngữ khí của Lâm Túc trầm xuống.
Lạc Phi cảm thấy hắn hình như là giận thật: \”Cái này em không biết, giờ em đi điều tra ngay, gặp lại sau nha đại ca.\”
Mặc kệ Lâm tiểu thiếu gia có uống hay không thì đại ca hẳn vẫn tức giận vì có người dám đánh chủ ý lên cậu.
Cửa bị đóng lại, khi chỉ còn lại có hai người vị của không khí hình như cũng thay đổi, thuốc này tuy không khiến người ta mất đi lý trí nhưng lại có thể khiến cho người ta nghe theo dục vọng tận sâu trong đáy lòng.
Ví dụ như là Lâm Đường thích Lâm Túc, muốn được hắn ôm.
Không phải bởi vì ghen, cũng không phải bởi vì dục vọng chiếm hữu, chỉ là đơn thuần muốn được hắn ôm, muốn đến mức tim cũng đau.
\”Đường Đường, khó chịu nhiều không em?\” Lâm Túc biết hiện tại không phải lúc để dạy dỗ, thấp giọng ôn nhu nói: \”Anh đưa em đi bệnh viện nha?\”