Sáng hôm sau, khi Nhậm Từ Minh ra khỏi nhà chưa được bao lâu, cuộc gặp gỡ không ai mong muốn đã diễn ra.
Hạ Nhan vừa hoàn thành xong buổi thai giáo của mình, đang thong thả bước vào bếp lấy nước uống thì ngoài cửa vang lên tiếng chuông. Đợi khá lâu nhưng không thấy dì Trương ra mở cửa, tiếng chuông lại kêu lên liên tục, Hạ Nhan khệ nệ vác bụng bầu ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra đã nghe thấy tiếng càu nhàu, trách móc: \”Người làm đi đâu hết rồi mà không ai chịu ra mở cửa vậy?\”
Cái nhìn đầu tiên của Hạ Nhan về người phụ nữ trước mặt, bề ngoài chỉn chu, ăn vận kiêu sa, cũng còn khá trẻ, khuôn mặt sắc sảo không được thân thiện lắm, giọng nói lanh lảnh, khá đanh.
– \”Cô là ai vậy?\” – Người phụ nữ lạ mặt hỏi.
– \”Tôi đang sống ở đây, cô cần gặp ai?\” – Hạ Nhan hỏi.
Người phụ nữ quét mắt nhìn Hạ Nhan từ trên xuống dưới vẻ soi xét, trong ánh mắt có sự đánh giá thận trọng, đứng 1 lúc cô ta mới lên tiếng:
– \”Chủ nhà đâu, tôi cần gặp chủ nhà!\”
– \”Có gì cô cứ nói với tôi\” – Hạ Nhan có chút mất kiên nhẫn với người phụ nữ này.
Người phụ nữ đắn đo một hồi, cuối cùng cũng chịu mở lời:
– \”Ở đây có ai tên Kiều Hạ Nhan không?\”
– \”Là tôi đây\” – Hạ Nhan nói.
Người phụ nữ đó tỏ vẻ ngạc nhiên, tròn mắt nhìn Hạ Nhan, trong miệng lẩm bẩm \”Thì ra là cô\”, sau đó liền không kiêng nể, đẩy cô qua một bên trịnh trọng bước thẳng vào trong nhà, ngồi xuống sopha ở phòng khách.
Hạ Nhan kinh ngạc với thái độ của người phụ nữ này, không 1 lời giới thiệu, đến tìm cô rồi ngang nhiên bước vào trong nhà thể hiện như mình là người bề trên, chủ nhân của nơi này vậy.
Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế sopha liếc nhìn Hạ Nhan đang đứng, cô ta đưa tay chỉ về chiếc ghế đối diện ý mời cô ngồi. Hạ Nhan chậm rãi bước đến chỗ của mình, cô ngồi xuống trước mặt người phụ nữ lạ.
– \”Tôi cần biết cô là ai, nếu không tôi sẽ báo an ninh đấy!\” – Hạ Nhan nói với người phụ nữ vẻ nghiêm túc.
Người phụ nữ đó bật cười thành tiếng rồi nói với Hạ Nhan:
– \”Tôi là ai mà cô cũng không biết, không biết thật hay cô cố tình không biết?\”
Liếc nhìn Hạ Nhan một cách dò xét, cô ta đoán có vẻ như Hạ Nhan thật sự không biết mình là ai, đành thở dài 1 tiếng rồi nói:
– \”Bỏ qua cho sự ngu muội của cô, tôi là Lý Kha Nguyệt, mẹ của Từ Phong – Từ Mẫn, vợ cũ của Nhậm Từ Minh.\”
Quả thật, kể từ thời điểm cô nhận được lá thư đó tới giờ đã được mấy tháng, Hạ Nhan cất vào tủ cũng không có ý định liên lạc. Với cô hiện tại, tránh được rủi ro thì nên tránh, bây giờ mọi thứ đều tập trung cho đứa con sắp chào đời của cô.
Cô biết đến Lý Kha Nguyệt, nhưng cũng chưa bao giờ có ý định tìm hiểu về người phụ nữ này, trong gia đình cũng không tồn tại bất kỳ hình ảnh nào gợi nhắc về Kha Nguyệt, nên diện mạo của người phụ nữ này đây là lần đầu cô nhìn thấy.