Mùa Đông Đầu Tiên
<Tháng Một, 2025, New York, Mỹ>
Trời mới tờ mờ sáng. Tae Baek dựa vào cửa sổ, tay cầm một ly sôcôla nóng phủ đầy kẹo dẻo. Dưới kia, xa tít dưới phố, dòng người qua lại tấp nập, có lẽ đang vội vã đến nơi làm việc để kiếm sống.
Có lẽ vì năm mới vừa bắt đầu, bước chân của mọi người trông có phần hứng khởi hơn. Dù cái rét mùa đông lạnh như buốt cắt, dù ai nấy đều co ro, hơi thở phả ra như làn khói trắng, thì bầu không khí vẫn mang một nét vui tươi khó hiểu. Khung cảnh yên bình này, khác xa so với Hàn Quốc, để lại dư vị nhàn nhạt nơi đầu lưỡi của Tae Baek.
Quan sát dòng người, Tae Baek đưa một viên kẹo dẻo vào miệng, tận hưởng vị ngọt mềm tan dần trên lưỡi—một khoảnh khắc nhỏ bé của hạnh phúc.
Anh từ từ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, khẽ quay đầu nhìn về phía sau. Trên giường, dưới lớp chăn dày, là một bóng dáng thân quen. Hình ảnh ấy khiến môi Tae Baek bất giác nở nụ cười.
Đã hai tháng trôi qua kể từ khi họ trốn thoát khỏi Cảng Mokpo. Sau một tháng ở đảo Jeju, Tae Baek và Shin Ho đã bay đến New York vào ba tuần trước. Vì sao lại là Mỹ ư? Cũng chẳng có lý do đặc biệt nào ngoài việc Tae Baek sở hữu một tòa nhà ở New York. Dĩ nhiên, anh cũng có một biệt thự ở California, nhưng mùa đông ở New York lại có sức hút riêng, và Tae Baek nhất quyết muốn đến đây.
Họ dự định là sẽ đến California vào mùa hè. Tae Baek đã sớm mong chờ khoảnh khắc được nhìn thấy Shin Ho bơi lội, trên người chỉ khoác mỗi chiếc quần bơi bó sát, ôm lấy thân hình săn chắc của cậu.
Trong đầu Tae Baek vẽ ra hình ảnh đôi vai rộng, lồng ngực rắn rỏi, cơ bụng săn chắc của Shin Ho, tất cả đều dẫn xuống phần cạp quần lấp ló đầy trêu ngươi. Đôi mày anh khẽ nhướng lên, khóe môi cong thành một nụ cười đầy ẩn ý. Nếu Shin Ho trông thấy anh ngay lúc này, hẳn cậu sẽ lập tức mắng anh vì đã phá hỏng gương mặt đẹp trai của mình bằng biểu cảm như thế.
Dẫu vậy, Tae Baek vẫn chẳng thể kiểm soát nổi bản thân. Hình ảnh bờ vai rộng, cân đối của Shin Ho, lồng ngực rắn chắc, cơ bụng săn gọn, đường cong sâu hút của tấm lưng, vòng eo thon gọn không chút mỡ thừa, và phần hông nhô lên đầy cuốn hút—chỉ vừa che phủ đủ bởi chiếc quần bơi ôm sát, nằm trễ nải một cách nguy hiểm—tất cả dẫn xuống đôi chân dài, rắn rỏi của cậu… Chỉ vậy thôi cũng đủ để khiến dương vật của Tae Baek lại có phản ứng.
\”Haa…\”
Anh vò mái tóc của mình, trán nóng bừng lên vì phiền muộn. Ham muốn với ai đó khi họ đang ngủ say đâu phải tội lỗi gì, nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi cảm thấy có chút đáng xấu hổ—nhất là khi họ đã quấn lấy nhau suốt nhiều tiếng đồng hồ vào tối qua.
Đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, Tae Baek lặng lẽ bước về phía giường. Giữa chiếc gối và lớp chăn dày, gương mặt của Shin Ho lộ ra, bình yên trong giấc ngủ sâu.
Dạo gần đây, Shin Ho ngủ nhiều hơn hẳn—thực tế, từ khi rời khỏi Hàn Quốc, thói quen ngủ của cậu đã thay đổi hoàn toàn. Cậu hầu như không cử động trong lúc ngủ, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng như một con chuột đang trốn trong ổ. Shin Ho thường sẽ nằm xuống vào lúc 11 giờ đêm và ngủ ngon lành đến 7 giờ sáng mà chẳng hề tỉnh giấc một lần nào.