[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 37

Tae Baek rít một hơi dài và sâu từ điếu thuốc, hít vào cho đến khi lồng ngực hơi phồng lên. Sau khi dừng lại một chút, anh chậm rãi thở ra làn khói. Điều đó hoàn toàn khác với Shin Ho, người chỉ hít vào nhanh chóng rồi lập tức thở ra.

Quan sát Tae Baek, Shin Ho cố gắng bắt chước bằng cách hút một hơi sâu hơn. Khói cay xè châm vào bên trong mũi cậu, khiến mắt cậu bắt đầu cay cay. Cậu ho sặc sụa, vẫn chưa thể cảm nhận được \”hương vị thực sự\” của điếu thuốc. Nó chỉ đơn thuần là đắng. Đôi mày đẹp đẽ của cậu nhíu lại đầy khó chịu.

Tae Baek bật cười khi nhìn Shin Ho, trông cậu chẳng khác nào một học sinh cấp ba vừa mới bắt đầu sa vào rắc rối. Shin Ho liếc nhìn anh với ánh mắt sắc bén, khiến Tae Baek vội vàng xóa đi nụ cười của mình. Sau đó, anh trêu chọc cậu bằng một lời khen đầy đùa cợt.

\”Anh làm tốt lắm.\”

\”Khó thật.\”

\”Muốn thử thêm một điếu nữa không anh?\”

Shin Ho dụi điếu thuốc đã cháy ngắn trên nền sàn xanh của mái nhà rồi lấy một điếu mới từ bao thuốc mà Tae Baek đưa cho. Tae Baek trông có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng ngoài dự đoán của cậu.

\”Ồ, anh không từ chối à.\”

\”Thật ra, tôi đã từng luôn muốn thử nó.\”

Shin Ho vụng về châm điếu thuốc bằng bật lửa rồi đưa lên môi. Khi cậu giữ điếu thuốc ở một góc kỳ lạ, Tae Baek khẽ xoay người về phía cậu.

\”Anh đã kiềm chế suốt thời gian qua vì lo lắng nó sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của mình, hay đúng hơn là nội tạng của anh sao? Đó là lý do tại sao anh đặc biệt tránh đường và tinh bột à? Em không bao giờ đoán được chuyện đó luôn đó.\”

\”Thì…cũng không hẳn…\”

Shin Ho lẩm bẩm, giọng kéo dài khi làn khói len ra từ giữa kẽ răng. Tae Baek nhìn theo làn khói trôi dần. Khói thuốc từ miệng Shin Ho có một màu trắng đáng ngạc nhiên.

Shin Ho nhanh chóng hút hết điếu thuốc thứ hai. Cậu vứt mẩu thuốc xuống đất rồi nghiền nát nó dưới đế giày.

\”Vậy, cảm giác như thế nào?\” Tae Baek hỏi.

\”…\”

Shin Ho không trả lời ngay. Thay vào đó, cậu chép miệng, ngước nhìn lên bầu trời, cố gắng nhớ lại hương vị của điếu thuốc. Khi mặt trời lặn nhanh chóng, cậu lười biếng mấp máy môi.

\”Đắng và khó chịu.\”

\”…\”

\”Nhưng… tôi cảm thấy khá ổn.\”

Một nụ cười nhếch mép hiện lên trên môi Tae Baek, hài lòng với lời khen như thể anh vừa dạy Shin Ho cách hút thuốc.

Shin Ho từ chối điếu thuốc thứ ba. Một khoảnh khắc im lặng thoáng qua. Cơn gió mùa thu mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua, làm rối tóc họ. Sau hàng giờ liền phơi mình trong gió, cơn lạnh bắt đầu thấm vào da thịt, và các đầu ngón tay của họ dần trở nên tê cứng.

Nhưng họ không thể nhóm lửa. Nếu làm vậy, ánh sáng có thể thu hút lũ mukbo xung quanh. Đêm sẽ ngày càng lạnh hơn, đặc biệt là vào những giờ đầu buổi sáng. Họ không thể cứ ở mãi trên mái nhà, nhưng đi xuống thì lại là điều không thể.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.