[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 36

Làm thế nào mà họ có thể sống sót? Cậu có thể làm gì? Có cách nào để cứu Tae Baek không, ngay cả khi chuyện đó có nghĩa là hy sinh bản thân không? Nhưng dù Shin Ho có giỏi về việc chiến đấu đến đâu, cậu cũng không thể một mình chống lại vô số con mukbo. Ngay cả khi cậu tự châm lửa và nhảy múa, cũng sẽ rất khó để thu hút sự chú ý của tất cả những con mukbo đang có ở trong bán kính vài trăm mét.

Khuôn mặt của Shin Ho méo mó vì đau đớn.

Lúc đó, Tae Baek tinh nghịch đưa nắm tay ra trước mắt Shin Ho. Shin Ho nhìn vào đó, và Tae Baek lật tay lại, mở lòng bàn tay ra cùng một câu \”Tada!\” Một viên kẹo chanh tròn xuất hiện trong tay anh. Đó chính là viên kẹo chanh màu vàng mà trước đây Tae Baek từng lừa cậu ăn.

\”Chúng ta nghỉ một lát đi anh.\”

\”…\”

\”Chúng ta có nước, có sôcôla, và có vẻ như chúng ta có thể trốn ở đây khoảng ba ngày mà không chết đói. Trong thời gian đó, có thể chúng ta sẽ nghĩ ra cách gì đó, anh nghĩ sao?\”

Đó là một suy nghĩ kỳ lạ, có phần vô tư. Nhưng kỳ lạ thay, sự lo lắng trong lồng ngực của cậu bỗng chốc dịu xuống. Đúng vậy, vẫn còn nhiều thời gian. Họ có những khẩu súng mà không có ai khác có, và dù nguồn tiếp tế có hạn, nhưng họ vẫn có một ít lương thực. Tiết trời thu mát mẻ, không quá nóng cũng không quá lạnh.

Hơn nữa, họ không hề đơn độc. Tae Baek có Shin Ho bên cạnh, và Shin Ho cũng có Tae Baek ở bên.

\”…Ừ. Chúng ta sẽ nghĩ ra cách gì thôi.\”

Shin Ho bóc viên kẹo chanh và cho vào miệng. Vị chua đến mức gần như đắng. Cổ họng cậu tê rần. Thế nên cậu mút chặt nó, biết rằng có lớp siro ngọt bên trong. Nếu cậu chịu đựng được vị chua, vị ngọt sẽ lan tỏa, đủ để làm đầu lưỡi tê tê.

Khi Shin Ho mải lăn viên kẹo trong miệng, Tae Baek xoa đầu cậu, như thể đang tự hào về cậu vậy. Bàn tay to lớn, ấm áp nhẹ nhàng xoa rối mái tóc của cậu.

\”…\”

Shin Ho khựng lại. Hàng mi cậu khẽ run lên. Đồng tử cậu dần mờ đi.

Cậu đột nhiên cảm thấy cơ thể mình đang thu nhỏ lại. Tay chân trở nên ngắn hơn, cơ bắp biến mất, và cơ thể trở nên mềm yếu. Cậu cảm thấy mình nhỏ bé như một học sinh cấp ba, không, có lẽ là một học sinh cấp hai, hoặc thậm chí chỉ là một đứa trẻ tám tuổi.

Một ký ức cũ hiện lên trong tâm trí. Sân chơi bụi bặm của một trường tiểu học. Ánh hoàng hôn ấm áp đang dần buông xuống một cách lười biếng. Những tán cây khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ. Tiếng cười đùa xa xăm của bọn trẻ vang vọng từ sân chơi.

Cậu thấy chính mình đang đứng trước cổng trường, với một bàn tay lớn xoa đầu cậu.

\’Chúng ta về nhà nhé?\’

Một giọng nói dịu dàng vang lên. Giọng nói đó thuộc về ai? Là cha cậu sao? Không, có lẽ không phải cha cậu. Vậy thì là mẹ cậu ư? Không, chắc chắn không phải mẹ cậu; một người mà cậu chưa từng gặp trong đời thì không thể nào xoa đầu cậu được.

Vậy thì đó có thể là ai? Một người lớn với đôi tay to lớn. Một người trưởng thành đã từng chăm sóc cậu khi còn nhỏ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.