[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 34

Tae Baek không thể ngừng cười. Mặc dù trước đây anh chưa bao giờ keo kiệt với nụ cười của mình, nhưng hôm nay anh lại cười quá nhiều, quá thường xuyên, đến mức không dừng lại được. Không chỉ đơn thuần là cười một mình, mà anh còn cười trực tiếp với Shin Ho, và chuyện đó dần trở nên áp đảo.

Anh đã cười khi chào Shin Ho vào buổi sáng, dù đó không phải là một buổi sáng đặc biệt tốt đẹp. Anh lại cười khi nhất quyết tự tay thắt dây an toàn cho Shin Ho. Anh cười khi lái xe, khi giao tiếp bằng mắt, khi ăn sôcôla, và thậm chí cả khi nhìn Shin Ho uống sữa protein.

Tất cả những nụ cười đó dường như chẳng có lý do gì cả. May thay, Tae Baek đẹp trai không kém gì một người nổi tiếng. Nếu gương mặt của anh có chút khuyết điểm nào đó, thì có lẽ Shin Ho đã vỗ vào sau đầu anh vì cười quá nhiều rồi.

Nhưng Tae Baek cảm giác như vừa bị đánh vào đầu khi Shin Ho nhắc đến chuyện đó. Không chỉ là một cú đánh bình thường, mà giống như bị chảo đập thẳng vào đầu, khiến hộp sọ của anh ù đi và đầu óc quay cuồng. Cứ như thể sét đánh ngang trên đầu anh vậy.

\”Nụ… nụ cười của em sến á?\”

\”Ừ, có một chút.\”

Shin Ho trả lời không chút do dự. Giọng cậu dứt khoát và đầy tự tin. Tae Baek đột ngột đạp phanh, khiến chiếc xe dừng gấp ngay bên cạnh trạm thu phí Dong-Seoul.

Cú dừng xe đột ngột làm Shin Ho bị chúi về phía trước, nhưng Tae Baek nhanh chóng đưa tay ra, nhẹ nhàng đẩy cậu về lại ghế. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Shin Ho chớp mắt ngạc nhiên, rồi Tae Baek—với khuôn mặt đầy vẻ bất bình—bắt đầu nói nhanh.

\”Không thể nào! Em được The New York Times xếp hạng nhì trong danh sách chaebol đẹp trai nhất thế giới đó. Năm ngoái em còn đứng cả hạng nhất cơ. Năm nay, em chỉ xếp thứ hai vì hình được chọn không đẹp bằng năm trước thôi đó, nhưng đó không phải vấn đề. Ý anh là nụ cười của em xấu á? Tiêu chuẩn thẩm mỹ của anh có vấn đề rồi đấy?\”

Tae Baek có vẻ rất tự hào về ngoại hình của mình, mà thực sự thì, đó cũng là một diện mạo đáng để tự hào. Nhưng khi nghe anh nói điều đó thành lời, cảm giác có chút kỳ lạ.

Tuy vậy, có gì đó hơi buồn cười ở đây. Một mặt, chuyện này cũng khá đáng yêu… Dù cao ráo, giàu có, đủ nổi tiếng để lên được The New York Times, và từng hẹn hò với cả phụ nữ lẫn đàn ông, nhưng rốt cuộc anh vẫn chỉ là một đứa con nít. Shin Ho khẽ nhếch môi cười. Đứa nhóc này đang hờn dỗi, vậy thì cậu phải nên an ủi anh thôi. Còn có thể làm gì khác được nữa chứ?

\”Tôi không có ý nói là cậu không đẹp trai.\”

\”…Vậy nghĩa là anh thấy em đẹp trai à?\”

\”Ừ. Ngay từ lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã nghĩ rằng cậu rất đẹp trai.\”

\”…\”

\”Chỉ là… cái kiểu cười của cậu ngay bây giờ có vẻ không hợp với cậu lắm. Chuyện này… tôi không nghĩ nói ra là ý hay, nhưng khi cậu cười lúc trêu chọc tôi, trông nó… thì, tốt hơn nhiều.\”

Shin Ho thở dài khi nói xong, vai cậu trùng xuống. Có lẽ cậu không nên nói gì cả. Lẽ ra cậu cứ để Tae Baek cười theo cách anh muốn, dù có sến súa hay kỳ quặc thế nào đi chăng nữa. Giờ thì, Tae Baek chắc chắn sẽ tiếp tục cười theo cái kiểu khiến Shin Ho phát bực.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.