[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 191 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 191

Tae Baek lấy ra một tấm khăn trải bàn lớn và buộc chặt nó quanh đùi Shin Ho cùng với eo mình. Cả hai tay anh đều cần phải trống để chiến đấu với lũ phàm ăn. Cố định tấm vải như đang quấn một chiếc địu em bé, anh siết chặt thanh kiếm và khẩu súng, sẵn sàng hành động.

Ngay lúc đó, Shin Ho vươn tay về phía trước.

\”Đưa khẩu súng ngắn cho anh đi.\”

Không nói một lời, Tae Baek đưa khẩu súng của anh cho Shin Ho. Cậu nhận lấy, đồng thời rút ra vài băng đạn ở bên hông của cái balô, nắm chúng chặt trong lòng bàn tay.

Đứng trước cửa sảnh tiệc cưới, Tae Baek gạt chiếc chân ghế gãy đang chặn cửa sang một bên và lẩm bẩm với chính mình, như thể đang tự củng cố sự quyết tâm.

\”Một tiếng. Chỉ một tiếng nữa là đến được Cảng Mokpo thôi.\”

\”…\”

\”Rồi tất cả sẽ chấm dứt.\”

\”…\”

Shin Ho không nói gì để đáp lại. Cậu không biết liệu cái kết đang chờ đợi họ sẽ là một cái kết hạnh phúc hay bi kịch. Khi cả đầu óc và cơ thể đều kiệt quệ, suy nghĩ duy nhất chiếm trọn trong đầu cậu lúc này rằng cậu chỉ muốn tất cả sẽ chấm hết. Chắc hẳn Tae Baek cũng cảm thấy như vậy.

Tae Baek đẩy mạnh cánh cửa mở toang. Shin Ho theo phản xạ siết chặt tay quanh cổ Tae Baek.

Cùng nhau, như thể họ là một cơ thể duy nhất, cả hai bước ra khỏi sảnh cưới đã từng lộng lẫy một thời.

Mỗi bước đi của họ đều là một cuộc chiến. Đôi chân dài của Tae Baek di chuyển nhanh nhẹn khi anh len lỏi qua các con đường, cõng Shin Ho trên lưng mà không hề chùn bước. Mặc dù lũ mukbo đeo bám dai dẳng, Tae Baek vẫn liên tục rẽ qua các góc đường khác để cắt đuôi chúng, buộc bọn quái vật phải ngừng truy đuổi.

Nhận thấy điều này, Tae Baek cố tình quẹo vào những khu dân cư với các dãy nhà san sát nhau. Dù trước đây chưa từng đến những nơi này, anh đã thoáng thấy tấm bản đồ mà Shin Ho từng nghiên cứu rất nhiều lần, cho phép anh đoán ra được bố cục của khu vực này như thể anh đã thuộc lòng nó.

Họ đi ngang qua những dãy nhà một đến hai tầng, thỉnh thoảng bắt gặp một cửa hàng tiện lợi cũ kỹ, quán karaoke, hoặc nhà tắm công cộng theo dọc đường.

Tae Baek luồn lách qua các con hẻm, lúc thì chạm trán, lúc thì né tránh lũ mukbo. Đôi khi, anh hoàn toàn tránh xa những con đường tràn ngập bọn chúng, thay vào đó anh chọn những lối đi an toàn hơn bằng cách đi qua mê cung của những dãy nhà. Thỉnh thoảng, anh còn chạm mặt những người sống còn khác.

Những người sống sót đó đều rách rưới, vẻ ngoài nhếch nhác và tuyệt vọng. Bị phủ đầy bụi bẩn, gương mặt hốc hác của họ mang dấu hiệu của sự đói khát. Họ nắm chặt những vũ khí thô sơ như rìu, lưỡi hái, hoặc dao làm bếp, tư thế vừa phòng bị vừa dè chừng.

Tae Baek theo phản xạ giương súng lên về phía họ, thần kinh căng thẳng khiến anh xem cả những cuộc chạm trán vô hại cũng thành mối đe dọa. Đằng sau anh, giọng nói bình tĩnh của Shin Ho khẽ vang lên: \”Ổn mà. Cứ đi ngang qua họ thôi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.