Hồ Naju là một hồ nhân tạo và là hồ chứa nông nghiệp lớn nhất cả nước. Xung quanh hồ có một khu nghỉ dưỡng với công viên nước và sân golf. Gần đó còn có một ngôi làng nhỏ, trong khi phần còn lại của khu vực được bao phủ bởi núi non và cỏ xanh.
Tae Baek và Shin Ho đi vòng quanh hồ theo hướng ngược lại với khu nghỉ dưỡng có thể nhìn thấy ở phía xa. Mặc dù có một con đường được tạo ra cho khu nghỉ dưỡng và sân golf, nhưng nơi này tương đối hẻo lánh và không nằm trên con đường chính dẫn đến Mokpo. Vì con đường không kết nối với các khu vực khác, nên không có khả năng ai sẽ liều lĩnh đến đây.
Không lâu sau, họ gặp một biển báo.
[Cuối Đường
∩
Xin Vui Lòng Quay Đầu Lại]
\”Wow. Đây là lần đầu tiên em được nhìn thấy một biển báo như thế này đó.\”
Tae Baek nhìn vào biển báo với sự tò mò, ngạc nhiên trước ý tưởng rằng ngay cả trong những không gian chật hẹp của Hàn Quốc, vẫn có những con đường không có đường đi. Shin Ho cười khúc khích, dẫn đường cho Tae Baek. Hai người vượt qua biển báo và bước vào khu rừng ở phía bên kia. Mặc dù không phải là một ngọn núi, nhưng cỏ cao đến thắt lưng mọc dày đặc và hoang dã.
Shin Ho nhìn xung quanh. Bầu trời được bao phủ bởi ánh hoàng hôn chuyển từ đỏ sang tím. Đêm sẽ sớm buông xuống. Họ cần tìm một chỗ để ngủ trước khi trời tối.
\”Tối nay tụi mình sẽ ngủ ngoài trời hả anh?\” Tae Baek hỏi, sử dụng đầu súng của mình để đẩy qua lớp cỏ.
\”Không đâu,\” Shin Ho trả lời.
\”Vậy thì ở đâu?\”
\”Hồ Naju là một hồ chứa nông nghiệp, vì vậy sẽ có rất nhiều cánh đồng xung quanh đây. Chắc hẳn sẽ có một nơi để nghỉ ngơi. Hoặc là một trang trại hẻo lánh hay, à, một cái gì đó như vậy.\”
Shin Ho chỉ về một phía, và Tae Baek nghểnh cổ lên nhìn. Một khối đen lớn thu hút ánh mắt của anh—đó là một nhà kính với một tấm vải che chắn được phủ lên trên.
Nhà kính ấm áp hơn mong đợi. Mặc dù bừa bộn với những cây trồng héo úa, nó vẫn chắn gió, ấm áp và yên tĩnh. Quan trọng nhất là không có dấu hiệu của con người hay vệt máu.
Hai người dọn vào phần sâu nhất của nhà kính. Mặc dù cửa ra vào ở xa, nhưng họ có thể dễ dàng cắt qua bên đối diện bằng một con dao trong trường hợp khẩn cấp.
Tae Baek cầm một cái đèn pin nhỏ trong miệng trong khi anh mở balô. Shin Ho ra ngoài kiểm tra xung quanh, đảm bảo rằng không có sự nguy hiểm, ánh sáng không nhìn thấy từ bên ngoài, và nhặt lên một bó cành cây khô.
Hai người bận rộn chuẩn bị bữa tối và chỗ ngủ. Shin Ho xếp chồng các cành cây dày, đổ một ít xăng lên chúng và châm lửa. Cậu tạo ra một lỗ ở một góc tường của nhà kính để chèn ống cho không khí lưu thông. Cậu cũng khoan một lỗ kích với thước bằng nắm tay trên trần nhà để khói thoát ra.
Tae Baek lấy bữa tối ra, quyết định nấu món samgyetang – gà nhân sâm đã nặng trĩu trên vai anh cả ngày. Sau 9 tiếng đi bộ, họ đã kiệt sức, và anh hoàn toàn đồng ý với cảm nhận của Shin Ho rằng những món nặng nhất nên được sử dụng trước.