[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 148 [♥︎] – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 148 [♥︎]

Cảnh Báo:
Chủ Đề Nhạy Cảm: Tự Sát. Đe Dọa.

***

\”……\”

\”Không có gì nhiều để chuẩn bị, nhưng hồi đó, anh bị ám ảnh với việc giữ vệ sinh. Nếu người đó dơ bẩn, thì tin đồn sẽ lan ra. Mọi người sẽ nói, \’Cậu ta hôi lắm, đừng có lại gần,\’ hoặc \’Nhà nghèo nên chắc đầy vi trùng—ghê tởm.\’\”

\”……\”

\”Dù không hoàn toàn là sai, nhưng khi nghe được những lời đó lúc còn nhỏ thật sự rất tổn thương. Thế là anh đã sử dụng một cục xà bông giặt rẻ tiền, loại mua ở tiệm tạp hóa với 500 won, để kỳ cọ cơ thể.\”

\”……\”

\”Hôm đó, anh cũng vào nhà tắm để tắm rửa, và ba của anh cũng ở đó.\”

\”Đừng nói là…\”

\”Ông ta đã tự cứa cổ tay rồi tự kết liễu đời mình. Ông ta đổ đầy nước vào một cái chậu lớn, nhúng tay vào, rồi co người lại trong góc gạch ẩm mốc bẩn thỉu… và chết.\”

\”Ah…\”

\”Cái chết thật thảm hại và đáng thương. Ba anh mặc một cái áo ba lỗ nhão nhoét, quần lót, và dép đi trong nhà. Anh chỉ nghĩ, tại sao lại gấp gáp đến mức không mặc nổi một cái quần trước khi chết nhỉ?\”

\”……\”

\”Đó là lý do tại sao anh lại ám ảnh với việc mặc đồ vest. Vì anh căm ghét ý nghĩ sẽ chết trong bộ dạng nhếch nhác như vậy.\”

Tae Baek nhắm nghiền mắt. Mất đi một ai đó—đặc biệt là cha mẹ—luôn là một cú sốc lớn, ngay cả với một người trưởng thành. Nhưng Shin Ho đã chứng kiến cảnh tượng đó khi chỉ mới 8 tuổi.

Tám tuổi. Khi mình bằng chừng ấy tuổi, thì mình chỉ đang đi chu du khắp nơi cùng với mẹ thôi, tìm những món ăn ngon mà chẳng hề lo nghĩ gì. Còn Shin Ho thì bị ném thẳng vào địa ngục. Mình cảm thấy tội lỗi và xấu hổ, dù chuyện đó chẳng phải lỗi của mình, và khi ấy mình chỉ mới có 4 tuổi.

Tae Baek ôm Shin Ho chặt hơn một chút, và Shin Ho, với một nụ cười dịu dàng, cũng ôm lại anh. Thật là một con người tốt bụng. Đồng cảm sâu sắc với những ký ức đã phai nhạt của mình… điều đó thật sự khiến mình rung động.

Kéo túi ngủ phủ lên vai Tae Baek, Shin Ho tiếp tục câu chuyện của mình.

\”Hôm đó, khi nhìn thấy thi thể của ba anh, anh đã nghĩ.\”

\”……\”

\”Ah, cuộc đời này coi như bỏ.\”

Shin Ho nói với giọng điệu có phần khoa trương. Cậu đang cố làm dịu bầu không khí, nhưng điều đó chỉ khiến Tae Baek càng thêm buồn. Shin Ho cười gượng gạo, nhẹ nhàng vuốt trán Tae Baek. \”Anh thực sự ổn mà…\” cậu lẩm bẩm, nhưng đám mây u ám trên đầu Tae Baek chẳng tan đi dễ dàng như vậy.

Shin Ho, băn khoăn không biết phải an ủi Tae Baek như thế nào, quyết định tiếp tục câu chuyện. Vẫn còn nhiều chuyện để kể, và có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho Tae Baek nếu để dành sự an ủi cho đến khi mọi chuyện được nói ra hết.

\”Sau đó, anh hoàn toàn trở thành một đứa trẻ mồ côi, anh vào trại trẻ, nơi mà mọi thứ phần lớn đều yên bình.\”

\”……\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.