[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 147 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 147

Cảnh Báo:
Bạo Lực. Ngược Đãi.

***

Shin Ho không gặp khó khăn gì trong việc hiểu những gì đã xảy ra vào đêm qua. Trái tim cậu chùng xuống. Cậu biết rằng đối với Tae Baek, đêm qua hẳn đã dài đằng đẵng, rằng dù có ở bên nhau, anh vẫn cảm thấy cô độc.

Shin Ho ôm Tae Baek chặt hơn một chút và kéo túi ngủ lên, đắp kín lưng anh. Cẩn thận di chuyển để không làm Tae Baek thức giấc, Shin Ho chợt nhận ra đôi mắt anh khẽ động đậy. Đôi mắt mệt mỏi, tơ máu vì thiếu ngủ.

\”Ngủ thêm một chút nữa đi,\” Shin Ho thì thầm, đưa tay định che mắt Tae Baek lại. Nhưng rồi, Tae Baek bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu, siết chặt đến mức khiến Shin Ho chỉ lặng im nhìn xuống anh.

\”Anh thực sự là hyung của em à?\” Tae Baek hỏi.

\”Ừm, là anh đây.\” Shin Ho trả lời điềm tĩnh.

\”Đây không phải là mơ, có đúng không?\”

\”Không, không phải đâu.\”

Câu hỏi lặp lại, như thể Tae Baek không thể tin vào lời của cậu. Anh nhìn chằm chằm vào Shin Ho, dường như đang vật lộn để tin tưởng. Bàn tay anh dò dẫm trên lưng cậu, rồi dừng lại nơi lồng ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở. Cuối cùng, khi nhận ra Shin Ho thực sự đã tỉnh táo lại và vẫn ở đây, Tae Baek thở ra một hơi thật sâu, như thể trút bỏ được tất cả những lo lắng trong lòng.

Shin Ho nhẹ nhàng vỗ lưng Tae Baek. \”Em đã sợ lắm sao?\”

Tae Baek, vẫn úp mặt vào ngực cậu, khẽ gật đầu. Rồi, ngẩng lên một chút, anh hỏi: \”Tại sao anh lại làm như vậy ạ? Có phải… anh cũng mắc bệnh nan y rồi không?\”

Shin Ho bật cười khan. Bệnh nan y ư? Nghe cũng không hẳn là sai. Đây không phải thứ có thể chữa lành bằng vết khâu hay thuốc mỡ. Cậu nuốt khan, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Sau một thoáng tĩnh lặng, Shin Ho quyết định bắt đầu từ những chuyện sâu xa nhất—nguồn gốc của \”căn bệnh\” mà cậu đang có.

\”Đây là một câu chuyện dài… nhưng… ngay từ đầu, anh đã không có mẹ rồi.\”

\”Từ đầu ư?\” Tae Baek lặp lại.

\”Ừm. Ngay từ khi anh biết nói, biết đi, biết hiểu thế giới, bà ấy đã không còn ở đó. Ba anh chưa bao giờ nhắc đến bà ấy cả. Với anh, mẹ giống như một người chưa từng tồn tại.\”

Sắc mặt Tae Baek trầm xuống trước giọng điệu bình thản của Shin Ho, như thể anh đang phản chiếu những cảm xúc bị kìm nén của cậu. Nhìn vẻ mặt đau lòng của Tae Baek, Shin Ho mím môi, bỗng dưng muốn thành thật về những cảm xúc mà cậu đã làm lơ cả đời.

\”Thực ra…cái đó là nói dối. Đôi khi, anh cũng buồn mà. Anh đã từng thức nhiều đêm, tự hỏi cảm giác có mẹ là sẽ như thế nào. Anh thấy lạnh, thấy cô đơn, thấy buồn. Còn ba anh… ông ta là một người thực sự tệ hại.\”

\”Tệ hại? Ông ta là tội phạm sao?\”

\”Thì…cũng không hẳn là tội phạm xấu xa. Ông ta hay gây gổ với người khác mỗi khi say rượu, đôi khi còn dẫn đến ẩu đả, nhưng chưa đến mức phải ngồi tù vì giết người hay lừa đảo.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.