\”Em tỉnh rồi à?\”
\”Có chuyện gì… vậy chứ…?\”
\”Chúng ta bị chôn vùi ở dưới đống đất rồi.\”
\”……\”
\”Dựa vào sức nặng, thì có vẻ chúng ta đã bị vùi khá sâu, và lượng không khí đang cạn dần.\”
Shin Ho bình tĩnh giải thích tình huống, như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình.
\”……\”
Tae Baek im lặng một lúc. Shin Ho đoán rằng anh đang hoảng loạn hoặc sợ hãi, nên cố gắng trấn an. Nhưng bất ngờ, Tae Baek kéo Shin Ho nằm xuống dưới mình. Khi Shin Ho vừa cử động, lớp đất đè bên trên liền bị dịch chuyển, lấp đầy khoảng trống mới được tạo ra.
\”Đừng nhúc nhích.\”
Shin Ho giật mình, định ngăn Tae Baek lại, nhưng Tae Baek phớt lờ và tiếp tục cựa quậy trên người Shin Ho.
\”Nếu em không nhúc nhích thì sao? Chúng ta cứ nằm như thế này hả anh?\”
\”Nếu em cử động, có thể sẽ xảy ra sự sụp lỡ lần hai. Đá hoặc gì đó có thể trượt xuống và chôn vùi chúng ta.\”
\”……\”
\”Chúng ta cần phải kiểm tra xem chúng ta đã bị chôn sâu đến mức nào trước khi làm bất cứ chuyện gì khác.\”
Tae Baek dừng lại. Shin Ho vỗ nhẹ vào vai anh, rồi duỗi tay sang một bên. Nhờ Tae Baek giữ chặt lớp đất, Shin Ho mới có thể cử động cánh tay một cách dễ dàng hơn.
Shin Ho lần mò tìm chiếc xe đẩy mà cậu đã đẩy sang một bên. Cậu chạm phải vật gì đó cứng giữa lớp đất lạnh và ẩm. Khi hạ tay xuống, cậu tìm thấy bánh xe của chiếc xe đẩy.
Shin Ho luồn tay xuống dưới xe. Cậu cảm nhận được từng hạt đất và lớp đất trần. Khi bàn tay chạm đến mặt đất lạnh lẽo, một luồng khí lạnh lướt qua ngón tay cậu. Lông mày Shin Ho nhíu lại.
…Có gió.
Điều đó có nghĩa là vẫn còn không khí lưu thông, chứng tỏ họ không bị chôn quá sâu.
\”Tae Baek à. Anh nghĩ chúng ta có thể di chuyển được đó. Hãy đẩy xe đẩy sang một bên đi. Nó có bánh xe nên có thể trượt được.\”
\”Okay.\”
Shin Ho và Tae Baek dồn hết sức để đẩy chiếc xe. Thế nhưng, chiếc xe cố chấp không nhúc nhích, kháng cự lại một cách bướng bỉnh. Họ nghiến răng, cố đẩy mạnh hơn nữa.
Khi họ di chuyển, đất liên tục trượt vào trong áo khoác. Mũi và miệng họ bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Không khí loãng dần, và dù không phải vận sức nhiều, mồ hôi vẫn túa ra trên trán họ. Mồ hôi bám vào lớp đất, khiến cảm giác càng thêm khó chịu.
Shin Ho khẽ ho. Cổ họng cậu khô rát, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Tae Baek nhận ra điều đó, bèn chống hai tay lên người Shin Ho như thể đang chống đẩy, rồi lấy chân đạp mạnh vào chiếc xe.
Chỉ với một cú đá đầy lực, chiếc xe trượt về phía sau. Lớp đất từng đè lên họ lập tức đổ vào khoảng trống nơi chiếc xe vừa biến mất. Cơ thể họ bỗng thấy nhẹ hẳn.