Mỗi Ngày Đều Bị Gia Chủ Giáo Huấn – Chương 28 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Mỗi Ngày Đều Bị Gia Chủ Giáo Huấn - Chương 28

Thời điểm Trần Việt tới tìm Bạch Hề, cậu đang ăn gì đó.

Y thật vất vả mới cứu cái mệnh của Bạch Hề về được, mấy ngày nay Thần Huấn cũng miễn, để Bạch Hề an tâm dưỡng bệnh.

Khuôn mặt nhỏ kia cuối cùng cũng có vài phần huyết sắc, cánh môi hồng nhuận đóng mở, không biết là đang ăn cái gì, nhìn thấy đồ ăn ít ỏi trên bàn, ít như cho mèo ăn, làm người muốn ấn cậu xuống hảo hảo giáo huấn một trận, dạy cậu rốt cuộc nên ăn cơm như thế nào mới đúng.

Trần Việt xem đến đau đầu, trách không được cái eo nhỏ kia cơ hồ một tay y đã nắm được hết, sợ sơ ý một chút là không cẩn thận bẻ gãy.

\”Gia chủ.\” Nhìn thấy nam nhân ở cửa, Bạch Hề hoang mang rối loạn quỳ xuống, cung kính nhận Trần Việt.

Trần Việt đối với phần cung kính này của Bạch Hề khịt mũi coi thường, \”Ta không tới tìm ngươi, ngươi cũng không biết tới tìm ta?\”

Ba ngày, Bạch Hề không có chút dấu hiệu nào là tới tìm y, thậm chí không biết phái thị nữ tới tìm hiểu tình huống.

Nếu y không tới tìm Bạch Hề, còn không biết phải chờ tới khi nào.

Bạch Hề căn môi, \”Gia chủ công vụ bận bộn, ta sợ quấy rầy gia chủ.\”

Cậu rũ đầu, sợi tóc đen mềm mại, con ngươi đen nhánh chỉ có hình bóng Trần Việt, nhìn thập phần ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Hiểu chuyện cái rắm.

Trần Việt cười lạnh, y xem như minh bạch, người này nơi nào hiểu chuyện, người này sinh ra chính là để chọc tức y.

\”Đang ăn cái gì?\”

Trần Việt tới gần, Bạch Hề liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, thần kinh càng thêm căng thẳng.

Tâm tình Trần Việt tựa hồ rất kém, người đầy mùi rượu, không thể trêu chọc y.

Trần Việt lười biếng đánh giá phòng Bạch Hề. Nơi này bất tri bất giác thêm rất nhiều đồ vật, y cũng thường xuyên tặng cậu chút lễ vật, đồ vật trang trí trong phòng là những thứ mà người khác cả đời khó thấy được.

Thức ăn trên bàn cũng là mấy món cầu mà không được, nhìn rất tinh xảo.

Rõ ràng tất cả đều do Trần Việt sai người chuẩn bị, y lại cười đên ý vị không rõ, \”Ngươi thật là tự tại, giận gia xong còn ở đây ăn ngon ngủ tốt.\”

Bạch Hề quỳ không dám đứng dậy, \”Đều nhờ gia chủ thương tiếc.\”

Trần Việt đột nhiên cười, thương tiếc?

Ngón tay y vuốt ve khuôn mặt chảy đầy nước mắt, \”Ngươi không ngoan như vậy, gia thương tiếc ngươi làm cái gì? Phòng trống trong viện còn rất nhiều, ngươi muốn đi tới nơi đó không?\”

Trần Việt từ trước tới nay âm tình bất định, lời nói làm người không phân biệt được thật giả.

Bạch Hề đánh cái rùng mình, sợ đến cả người đều run.

Trần Việt nhíu mày. \”Ngươi run cái gì?\”

Y thực mau hiểu ra cái gì. \”Sợ ta đem ngươi tới đó?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.