Mỗi Ngày Đều Bị Gia Chủ Giáo Huấn – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Mỗi Ngày Đều Bị Gia Chủ Giáo Huấn - Chương 27

Bạch Hề không biết mình đã ngủ bao lâu, nghe được tiếng nói mơ hồ bên tai.

Bác sĩ vâng vâng dạ dạ, nam nhân bạo nộ, hạ nhân kinh hoảng thất thố, một mảnh hỗn độn.

Nhưng mà Bạch Hề không để bụng, thực mau lại nặng nề ngủ.

Đối mặt với gia chủ Trần gia đang bạo nộ, bác sĩ gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, người bệnh chính là không muốn sống, hắn có thể làm gì a.

Uy dược căn bản không uống, đều là cường ngạnh rót vào.

Nhiều dược liệu quý báo như vậy, chỉ có thể giữ được nửa cái mạng.

Bác sĩ tận lực giải thích, \”Dục vọng cầu sinh của phu nhân rất thấp, nước lạnh nhập phổi, chỉ sợ muốn cứu rất khó khăn.\”

\”Dục vọng cầu sinh thấp?\”Trần Việt biểu tình bình tĩnh, \”Thỉnh nhiều bác sĩ như vậy, dược liệu quý hiếm, người còn sống, bệnh nhân chỉ là rớt xuống nước, chỉ có lang băm mới cứu không được.\”

\”…\”

Bác sĩ đành lui xuống cùng những người khác tiếp tục nghĩ biện pháp.

Thật sự cứu không được, chỉ có thể kéo dài hơi tàn, Trần gia tài đại khí thô, không lo thiếu dược liệu, chí ít giữ mạng trước tính sau.
_____

Thời điểm Bạch Hề tỉnh dậy, sắc trời bên ngoài tối tăm, là thời gian mặt trời lặn.

Cậu không biết mình đã ngủ bao lậu, chỉ cảm thấy cả người bủn rủn, đến sức lực nói chuyện còn không có.

\”…Nước…\” Từ yết hầu khô khốc khó khăn nói ra một chữ khàn khàn.

Bạch Hề cảm thấy thất vọng, tại sao còn có thể tỉnh lại?

\”Không ngủ?\” Giọng nam nhân đột nhiên vang lên, Bạch Hề sợ tới mức cả người chân động, thậm chí không kịp thu hồi thần sắc thất vọng.

Trần Việt ngồi ở mép giường, sắc mặt đen tối, hoàng hôn xuồng làm nữa khuôn mặt y chìm trong bóng đêm, không khỏi làm nhân tâm sinh sợ hãi.

Không biết y đã ngồi bao lâu, biểu tình lãnh đạm bình tĩnh.

Y sai người đem Bạch Hề mạnh mẽ cứu trở về, người rốt cuộc đã tỉnh, nhưng trên mặt Trần Việt lại không có bao nhiêu vui sướng.

Trong phòng một mảnh trầm mặc.

\”Nước…\” Bạch Hề thật sự khóc chịu, nhịn không được đánh vỡ yên tĩnh.

Trần Việt không theo yêu cầu của cậu đưa nước.

Bàn tay ấm áp hữu lực nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ mãnh khảnh của Bạch Hề, làm người sởn tóc gáy.

\”Bạch Hề, ngươi xuất thân từ thôn trang ven biển ở Giang Nam, sau theo người nhà chạy nạn vào kinh thành. Vì sao ngươi lại bơi kém như vậy?\”

Bạch Hề nghe thấy trái tim mình bởi vì hoảng loạn mà kịch liệt nhảy lên.

Lòng bàn tay ấm áp du tẩu trên cổ Bạch Hề, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của y làm chi Bạch Hề cảm thấy y trăm đáng ngàn cay cứu cậu trở về, chỉ là để chính tay giết cậu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.