Thời điểm bệnh tình Trần Việt nghiêm trọng nhất, y sư dùng lượng lớn dược liệu bảo mệnh, thậm chí là biện pháp lấy máu.
Bạch Hề tận mắt nhìn thấy cánh tay Trần Việt bị đâm thủng, máu đỏ sậm chảy ra, khống chút nghi ngờ nam nhân này thật sự sắp bệnh chết.
Bệnh tình gia chủ nguy kịch, nhất thời nhân tâm Trần phủ hoảng sợ.
Càng ngày càng nhiều quản sự dòng bên tới chủ trạch, thương thảo sản nghiệp Trần gia nên phân phối thế nào, thậm chí gan lớn bắt đầu gian lận.
Thẳng đến khi Trần Việt đang \’bệnh nặng\’ đột nhiên hạ lệnh đem những người này đều vây ở chủ trạch, thế lực gây rối bị tâm phúc y dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhổ tận gốc, nhóm trưởng lão cáo già Trần gia sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.
Bạch Hề mới hậu tri hậu giác mà ý thức được người này là giả bệnh. Nhiều ngày trôi qua như vậy, trên giường ốm đau uống dược lấy máu, tất cả đều là giả, theo đó lấy cớ \’sinh bệnh\’ phạt cậu cũng chỉ thuần túy muốn lăn lộn cậu mà thôi.
Hơn nữa, y không thể đem bệnh dịch lây cho cậu.
Bạch Hề tức giận đến ngón tay đều run, hận không thể đem chén thuốc trên tay hất vào mặt Trần Việt.
Nhưng cậu thật mau đánh mất cái ý tưởng này.
\”A ngao a a a!\”
Chính sảnh phát ra từng đợt tiếng kêu thảm thiết, thiếu niên được xem là xuất sắc ở chi thứ bị đánh gãy chân, ở trong vũng máu kêu lên không thôi.
Tộc lão nhìn nhi tử mình ngạnh sinh sinh bị chặt đứt chân, như là chặt đứt tiền đồ, tức giận đến hai mắt mở to.
\”Chất nhi không có thương tổn đến tánh mạng đường huynh, tộc thúc không cần cảm tạ ta.\”
Trần Việt rộng lượng xua xua tay, \”Cũng coi như là báo đáp ngài đi, năm đó phụ thân ta bệnh nặng, nếu không phải nhờ ngài cùng các huynh đệ khác giúp đỡ, giúp gia phụ chăm sóc gia sản, người cũng không đến mức không có người trị liệu, bệnh tình chuyển xấu.\”
Lại một thiếu niên được dẫn tới.
\”Lá gan đường đệ thật là lớn, ta còn chưa có chết đâu, dám vói tay vào gia sản của ta.\”
Hắn thực mau bị chặt đứt một bàn tay. Trần Việt mặt không đổi sắc nhìn, nhẹ ngàng nhấp một ngụm trà.
Chính sảnh lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng đứt quãng kêu rên của vài người.
Lục tục phạt những người này. Trần Việt rất là kính già yêu trẻ, chỉ chọn xuống tay với những người trẻ tuổi, một mực không phạt mấy lão gia hỏa.
Chính là sắc mặt mấy lão gia hỏa còn khó coi hơn tự mình chịu hình.
Bạch Hề nhìn Trần Việt vẻ mặt bình tĩnh nghe cấp dưới báo cáo công việc, không tự giác được lui một bước.
Người nam nhân này quá đáng sợ, đối với chính mình tàn nhẫn, đối người khác càng tàn nhẫn hơn.
Cậu làm sao dám cùng Trần Việt đấu? Bạch Hề không tưởng tượng được nếu có một ngày cậu cùng Trần Việt xé rách mặt, hoặc là tìm chết thất bại, rơi vào trong tay Trần Việt sẽ có cái kết cục như thế nào.