Trong thành đột nhiên lan tràn dịch bệnh, trong không khí xuân đang về nổi lên một tia náo động nhỏ.
Dịch bệnh sớm đã bùng phát, vài ca bệnh lẻ tẻ đã xuất hiện từ trước, chỉ là luôn xuất hiện ở những con hẻm nhỏ hẹp ô hợp, người nhiễm đa phần là dân thường không có tiền trị liệu, đầu tiên là không rõ nguyên nhân nóng lên, không quá bảy ngày liền cả người mưng mủ rồi chết.
Hoàn cảnh dơ bẩn, không có tiền trị bệnh, vì thế các lão gia sống ở trung tâm thành xem là bệnh của người nghèo, không phí tâm tư ngăn chặn.
Nhưng mấy ngày nay dị bệnh lan tràn khắp nơi.
Tất cả đối với Trần phủ không liên hệ.
Tân niên năm nay Trần phủ bận rộn lại nháo nhiệt, một bên chuẩn bị Tết đến, một bên chuẩn bị cho hôn lễ gia chủ, có thể nói là song hỷ lâm môn.
Lần này Trần Việt cưới chính thê so với lúc cưới Bạch Hề có khác biệt rất lớn.
Trần Việt cưới Bạch Hề phần lớn mang ý khiêu khích, tổ chức hôn lễ tuy lớn, nhưng lại không chú ý chi tiết.
Bây giờ cưới không chỉ là chính thê, mà còn là lợi ích hai nhà, Trần phủ chuẩn bị thật sự rất dụng tâm, sính lễ chuẩn bị rất đầy đủ theo lễ nghĩa, mà Bạch Hề là từ Hồng Tụ Chiêu mua về, đến sính lễ còn không có.
Trần Việt cưới chính thê đối với Bạch Hề không có gì hiếm lạ, cậu sớm đã đợi ngày này.
Ngược lại là hạ nhân thường xuyên sẽ dùng ánh mắt lo lắng nhìn cậu, phảng phất như cậu sắp bị tai họa ngập đầu.
Chính thê chính thức qua cửa, tiền nhiệm chính thê còn lưu lại trong phủ, tuy rằng đã biếm làm nô thiếp, nhưng cũng đủ làm người e dè, chỉ sợ bị làm khó dễ sẽ không ít.
Buổi sáng, Trần Việt ở chính sảnh uống trà, trong ngực ôm Bạch Hề.
Bàn tay to ở trên làn da mềm mại du tẩu, khi thì thô bạo nắm điểm mẫn cảm tàn nhẫn véo một phen, bắp đùi và núm vú bị y véo đên chật vật bất kham, Bạch Hề vừa đau vừa tê, cậu sớm đã mềm trong lòng ngực y, thở dốc hồng hộc, mặt đầy sắc xuân, lắc mông nhỏ trắng như tuyết, vô ý thức ở trên đùi Trần Việt cọ tới cọ đi.
Trần Việt dương tay chính là tát một cái hung hăng lên mông tròn xoe, Bạch Hề ăn đau cả người chợt căng chặt, càng giống như mèo nhỏ liều mạng rúc vào trong ngực Trần Việt.
\”Ngồi yên, sáng sớm tính mơ mà câu dẫn ai?\” Thanh âm Trần Việt nghe ra có vài phần nghiến răng nghiến lợi, \”Chờ lát gia đi tế tổ về, đêm nay làm chết ngươi.\”
Quản gia đảm nhiệm chuyện hôn sự tới cầu kiến. Mới chỉ có một buổi sáng, đã có ba người tới, hỏi đều là việc hôn lễ.
Trần Việt không đổi sắc mặt xử lý, tay ôm Bạch Hề lặng lẽ siết chặt thêm vài phần.
Danh sách sính lễ, Trần phủ tài đại khí thô, một tờ sính lễ này niệm tới hồi lâu.
Bạch Hề đối với chuyện này không hứng thú, ngồi trong lòng ngực Trần Việt mệt rã rời. Ăn Tết, Trần Việt rãnh rỗi, liền không biết ngày đêm lăn lộn cậu, cũng không biết thể lực người này từ đâu mà tốt như vậy.