\”Reng reng…\”
\”Đã đến giờ nộp bài. Tất cả dừng bút\”
Hà Chiêu nhìn một nửa số trắc nghiệm chưa khoanh, đành liều mạng đánh bừa toàn C.
Một bạn học phía sau kéo áo Hà Chiêu, nhỏ giọng nhờ cậu giúp đỡ. Nhưng Hà Chiêu chỉ lắc đầu, tỏ ý mình cũng không tính ra đáp án.
\”Tôi nói thành tích cậu ta đều nhờ vào quan hệ mà có, cậu hỏi cậu ta làm gì?\”
Người thu bài – phó học tập – Lý Khanh Anh vừa khiêu khích nói vừa cầm bài của Hà Chiêu.
Hà Chiêu vờ như không nghe, chỉ chăm chú thu dọn giấy bút của mình. Ngược lại, cậu bạn bàn dưới có chút bất bình:
\”Kết quả thế nào đều năm trên giấy. Ai có thể sửa đổi? Thầy Cố à? Tự cậu không cảm thấy hoang đường sao?\”
Một bạn học khác cũng không nhịn được quay xuống:
\”Có quan hệ với thầy Cố thì còn đợi cậu bắt nạt? Thành tích của Hà Chiêu và cậu chênh lệnh chính là vì thực lực của cậu không bằng Hà Chiêu đó thôi\”
Lý Khanh Anh và Hà Chiêu mắt đối mắt nhìn nhau.
Hà Chiêu nở một nụ cười hiền lành, chọc Lý Khanh Anh tức giận đến hừ lạnh một tiếng, rồi cậu ta phất tay bước xuống phía dưới tiếp tục thu bài.
Hai bạn học kia vẫn khó chịu:
\”Hà Chiêu cậu sao có thể nhẫn nhịn tên đó như vậy? Cậu xem, cậu ta… Cậu ta…\”
Hà Chiêu nghiêng đầu nhìn Lý Khanh Anh một cái, vô cùng bình tĩnh trả lời:
\”Khanh Anh chỉ đùa thôi\”
Chỉ là một câu chuyện không có thật, cần gì phải tỏ ra tức giận?
Giờ thi đã kết thúc, đề bài đợt này quá khó, bầu không khí của cả lớp đều có phần ủ rũ, Hà Chiêu mở điện thoại ra xem giờ, chợt thấy Cố Khắc gọi cậu tám cuộc.
Tất cả đều bị lỡ.
Tay cầm điện thoại của cậu khẽ run lên.
Hà Chiêu suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không gọi lại cho Cố Khắc, cậu khoác áo khoác, ôm cặp, đi từ cửa sau ra khỏi lớp.
Ừm… Cậu và người kia quả thực có một tầng quan hệ… không sạch sẽ.
Hà Chiêu rất nhanh đã có mặt trước văn phòng của Cố Khắc.
Ngay khi cậu định gõ cửa, tr*ng rung trong âm hộ động nhiên lại hoạt động, Hà Chiêu bị bất ngờ, phải chống một tay lên vách tường mới có thể đứng vững.
Xúc cảm muốn bỏ trốn càng mãnh liệt… Nhưng Hà Chiêu không dám.
Cậu cẩn thận gõ cửa.
Một giọng nói trầm thấp lập tức truyền đến:
\”Chờ một chút\”
Hà Chiêu đứng giữa hành lang, lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi. Tr*ng rung không biết điều, càng rung càng mạnh.
Hà Chiêu kẹp chặt chân.
L*n nhỏ bị Cố Khắc huấn luyện đến thuần thục, chút kích thích này không đủ thoã mãn nó, ngược lại khiến nó ngứa ngáy và trống rỗng.