\”Nói xong chưa?\”
Tên Omega Naoki kia vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, nhưng Tsukishima thì nghe không nổi nữa. Cậu đã mong đợi điều gì vậy? Rằng y sẽ hối hận vì hành động năm xưa của mình và đồng ý theo cậu đến sở cảnh sát đầu thú chăng?
Nhận thấy thái độ của Tsukishima có vẻ không đúng lắm, y nghi hoặc dừng lại, nhưng cậu chỉ âm trầm cúi đầu cười. Tsukishima giấu đi gương mặt đầy sát khí dưới lớp áo choàng, lẩm bẩm như tự nói với chính mình:
\”Vậy cũng tốt…\”
\”C-cái gì tốt?\” Naoki hỏi, linh cảm chẳng lành khiến y hơi lắp bắp.
Tsukishima ngước mặt lên, đèn đường ngã tư thành phố chớp tắt phản chiếu trên võng mạc đầy tơ máu của cậu, trông như ác quỷ. Run rẩy siết chặt con dao nhỏ trong túi vốn dĩ mang theo chỉ để đề phòng tình huống nguy cấp, Tsukishima phải liên tục tự kiềm chế chính mình để không xông tới dùng nó đâm chết kẻ khốn kiếp trước mặt kia. Bầu trời đêm tăm tối, vệ tinh trên cao phát ra ánh sáng chớp tắt tựa như mấy chiếc tàu điện trên không của Vùng 77, Tsukishima bỗng thấy nhớ Kuroo đến quặn lòng. Giữa cái nơi lạnh thấu tâm can không có chút tình người ấy, Alpha của cậu cũng đang phải đơn độc chiến đấu, với thế gian, và với chính bóng tối trong lòng mình. Kuroo vẫn đang đợi cậu quay về cùng nhau lấy lại ký ức, cho nên, trước khi hai người hội ngộ, Tsukishima nhất định không thể đánh mất chính bản thân được.
Con dao nhỏ được cất trở lại vào sâu trong túi áo, Tsukishima bình tĩnh cười nói:
\”Mày như vậy, tao ra tay càng sảng khoái, buổi tối có thể gác chân ngủ thật ngon mà không cần phải áy náy.\”
\”Ha… Mày thì làm gì được tao mà đe dọa? Có biết chồng sắp cưới của tao là ai không?\” Naoki hất cằm thách thức.
Tsukishima khinh thường không đáp, chỉ lặng lẽ vẫy tay ra hiệu. Từ trong bóng tối bước ra một người đàn ông, khẩu trang kín mít, mặt mày âm trầm, rõ ràng là đã ở đây ngay từ đầu, mắt thấy tai nghe toàn bộ sự việc.
\”Anh…?\” Naoki mặt cắt không còn giọt máu nhìn vị hôn phu của mình bất ngờ xuất hiện, đang nhìn y bằng ánh mắt thất vọng xen lẫn ghê tởm.
Omega dịu dàng, hiền hậu mà anh ta yêu thương, hóa ra lại từng là một kẻ dâm loạn bẩn thỉu không chịu nổi. Quan trọng hơn là đến tận hôm nay vẫn mặt dày không chút hối cải. Anh ta quay sang nhìn Tsukishima, không biết rốt cuộc nên hận hay nên cảm ơn thằng nhóc này vì đã chỉ điểm cho mình tới đây đêm nay.
\”Cậu sẽ làm gì với thứ đó?\” Hôn phu của Naoki bỏ qua y mà chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay luôn giấu trong túi áo của Tsukishima, từng bước tiến lại gần cậu.
Tsukishima bước lùi, cười đáp:
\”Ông anh tinh mắt đấy…\” Cậu siết chặt thứ giấu trong túi áo, nói, \”Tất nhiên là giao nộp cho cảnh sát rồi.\”
Tsukishima đã ghi lại toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi giữa cậu và Naoki. Sở hữu thứ này trong tay, cho dù Kuroo có muốn đi đầu thú vì tội giết người thì cậu cũng sẽ chứng minh được hắn chỉ ra tay để tự vệ, đồng thời bất cứ lúc nào cũng có thể dùng nó để uy hiếp Naoki.