Khi Kuroo bước vào phòng họp, D đã ở sẵn đó cùng với một vài nhân viên khác. Gã vẫy tay gọi hắn đến gần, nhìn chằm chằm vào mắt Kuroo một cách kỳ quái mà không nói gì.
\”Chuyện gì vậy?\” Hắn hỏi cộc lốc.
Kuroo sau khi kết thúc ca phẫu thuật và trị liệu xóa ký ức dường như càng trở nên lạnh lùng hơn, tâm trạng thất thường, chứng bệnh tâm lý đối với Omega ngày một tệ đi, thậm chí một vài tên Alpha đồng loại hắn cũng khiến hắn thường xuyên nảy sinh cảm giác chán ghét. Giống như một con thú được nuôi lớn trong môi trường không có tình thương, ngoại trừ bản thân mình ra thì chẳng còn ai là quá quan trọng nữa.
Ngay cả D cũng không ngoại lệ. Gã ta là một trong những tên Alpha khiến hắn cảm thấy khó chịu khi ở gần. Mặc dù vậy thì công việc nghiên cứu của Kuroo vẫn tiến triển tốt, hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng bởi những tâm tư riêng. D cũng biết tính tình của hắn ít nhiều sẽ thay đổi, thật ra thì đó là kết quả mà gã đã dự đoán trước. Não bị mổ xẻ hai lần, lại còn bị biệt giam, sau đó thì chịu thôi miên đau đớn ròng rã suốt hơn một tuần liền, tính cách không thay đổi mới là chuyện lạ. D không quan tâm lắm, gã cũng chỉ cần một con rô bốt thông minh biết làm việc cho mình mà thôi. D nghĩ, chỉ cần khoa học gia thiên tài của gã quên thằng ranh con đó đi là được. Cái thằng mà trong suốt khoảng thời gian bị biệt giam và thôi miên, chỉ cần nhắc đến tên nó là Kuroo sẽ bất giác chảy nước mắt cho dù không thể nhớ ra được người đó là ai. May mắn là hiện tại thì có vẻ như hai chữ Tsukishima Kei đó đã chẳng thể gợn lên được một con sóng nhỏ nào trong lòng vị khoa học gia này nữa.
D nhìn sâu vào đôi mắt vô cảm của Kuroo, hài lòng nói:
\”Một nhân viên vừa mới chết bên trong Cấm Địa.\”
\”Thẻ ID thông hành không cánh mà bay, rất có thể là bị kẻ đột nhập tấn công, đánh cắp, sau đó trà trộn vào Vùng 77.\”
\”Camera cũng bị xóa mất một vài phân đoạn. Nhân viên an ninh đang nghi ngờ Vùng 77 có nội gián bao che cho kẻ đột nhập đó.\”
\”Mặc dù tại giờ phút phát hiện ra người chết, thẻ ID thông hành đã được lập tức vô hiệu hóa, nhưng cho đến giờ vẫn không bắt được kẻ lạ mặt đột nhập nào. Rất có thể… kẻ này đang lẩn trốn, hoặc được che giấu đâu đó trong Vùng 77, hoặc là… đã được đưa ra ngoài.\”
Từ đầu đến cuối đều là D nói, Kuroo chỉ bày ra gương mặt lạnh tanh không chút biểu cảm. Đợi gã nói xong xuôi, hắn mới lôi thứ gì đó từ trong túi áo mình ra vứt lên mặt bàn, hỏi:
\”Phải thứ này không?\”
Trên mặt bàn chính là thẻ ID thông hành của kẻ xấu số kia.
D bật dậy từ trên ghế, cầm chiếc thẻ lên quan sát một hồi lâu, nghi ngờ hỏi:
\”Sao cậu có nó?\”
\”Nhặt được\”, Kuroo đáp.
\”Ở đâu?\”
\”Hành lang gần nhà kho lương thực.\”
Ai đó lên tiếng:
\”Có phải anh ta vô ý đánh rơi trong lúc làm nhiệm vụ không?\”
Người khác lại hỏi: