[Kurotsuki – Abo] Salvatore – 13. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Kurotsuki – Abo] Salvatore - 13.

Thái độ cương quyết của Kuroo khiến cho hai tên kia tạm thời chùn chân. Bọn chúng nhìn nhau rồi lại nhìn lão viện trưởng Isao, thấy lão chỉ dám dán mắt xuống sàn nhà thì thầm mắng một câu vô dụng rồi hậm hực bỏ đi.

Viện trưởng Isao chờ chúng đi rồi mới đến gần Kuroo, ngước lên nhìn hắn, nghiến răng ken két nói:

\”Đừng vội đắc chí!\”

Kuroo cũng chẳng biết mình đang đắc chí ở điểm nào, cau mày nhún vai tỏ vẻ khó hiểu.

Khiêu khích thất bại, lão viện trưởng hừ một tiếng rồi cũng đuổi theo hai tên kia.

Bọn chúng rời đi rồi nhưng hắn vẫn chưa yên tâm, cứ đứng đó một lúc thật lâu để đảm bảo rằng không có tên nào quay lại. Chẳng ai biết trong đầu hắn đang suy tính điều gì, chỉ thấy hàng chân mày cau chặt, biểu cảm lo âu không hề vơi đi một chút nào.

Kuroo trở lại phòng ngủ đã là rất lâu sau đó rồi, Tsukishima có lẽ mệt mỏi quá nên đã thiếp đi trên giường.

Thằng nhóc này bởi vì tự cột tay mình nên chỉ có thể nửa nằm nửa ngồi mà ngủ, mặt đỏ ửng từ gò má lan đến mang tai, hơi thở rất nông và dồn dập, rõ ràng là ngủ không hề ngon. Kỳ phát tình khiến thân nhiệt Tsukishima cao hơn bình thường, cậu khó chịu đưa tay lung tung kéo áo, cổ họng cứ ư ử gọi tên Kuroo.

Chân mày hắn giãn ra theo chất giọng thiếu niên mềm như bông. Kuroo nhúng một miếng khăn lạnh, cẩn thận lau mặt mũi tay chân cho Tsukishima, đầu ngón tay không trực tiếp chạm vào mà vẫn như phải bỏng.

Thân nhiệt thuyên giảm nên giấc ngủ có lẽ bắt đầu sâu hơn, Kuroo có thể cảm nhận mùi hương myrtle quyến rũ trong không khí đang dần lắng dịu lại, hơi thở cũng đều đặn hơn. Thấy trạng thái Tsukishima ổn định, hắn lén cắt phăng sợi cà vạt đang siết cổ tay cậu rồi đặt người nằm xuống giường, trong quá trình vẫn không quên dùng tin tức tố của mình để vỗ về an ủi cậu nhóc.

Trong suốt hơn một năm kể từ khi phân hóa thành Omega, đây có lẽ là kỳ phát tình dễ chịu nhất mà Tsukishima từng được trải qua. Cho dù Kuroo không trực tiếp chạm vào thì những cử chỉ quan tâm của hắn cậu vẫn có thể dễ dàng cảm nhận được. Khi Kuroo đang cẩn thận đỡ lấy sau gáy Tsukishima để đặt cậu nằm xuống nệm, thiếu niên bỗng cựa mình lật người nằm nghiêng lại, áp má lên lòng bàn tay dày rộng của hắn mà an tâm tiếp tục ngủ. Kuroo muốn rút tay ra, nhưng sợ chạm phải lớp băng bông y tế bên tai Tsukishima làm nó xê dịch, cuối cùng đành bất lực để cậu nhóc dùng tay mình làm gối nằm.

Nhìn đồng hồ thấy trời cũng bắt đầu tối, hắn ôm bụng đói cứ thế ngẩn người ngồi thừ ra, không dám cử động quá mạnh sợ ảnh hưởng giấc ngủ ngon lành của đối phương.

Tsukishima ngày trước khiến Kuroo cảm thấy vô cùng gần gũi đáng yêu, ở bên cậu thỉnh thoảng hắn được quên hết ưu phiền của quá khứ, nhưng Tsukishima hiện tại lại chỉ khiến hắn lo lắng cùng đau lòng. Mặc dù nhìn qua thì thiếu niên vẫn sinh động láu cá như trước, nhưng Kuroo có thể thấy rõ trạng thái tinh thần cậu rất không ổn định, có xu hướng thích tự hại và xem nhẹ tổn thương của bản thân.

Đều từng trải qua những ký ức muốn quên, có lẽ trong Vùng 77 này, không ai đồng cảm với cậu nhóc hơn Kuroo Tetsurou hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.