[Khoái Xuyên] Thuộc Hạ Không Phải Tiện Thụ. – Thế giới thứ nhất(võng du): Du đại thần và cấp dưới tự bế. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Khoái Xuyên] Thuộc Hạ Không Phải Tiện Thụ. - Thế giới thứ nhất(võng du): Du đại thần và cấp dưới tự bế.

Thuộc hạ không phải tiện thụ-Chương 3

Khu Thanh Hà có mười ngôi biệt thự, khung cảnh sạch sẽ, không khí tươi mát, là khu nổi tiếng của người giàu, đáng tiếc vì cách xa trung tâm thành phố nên sống tại đây phần nhiều là người già, hoặc một vài bệnh nhân cần tĩnh dưỡng, nơi Lạc Dư ở chính là đây.

Vốn dậy trễ, lại câu cá nửa ngày, đánh một trận phó bản, bên ngoài sắc trời đã tối, nhưng vừa nghe Lạc Dư đòi ra ngoài, chú Vương vẫn chuẩn bị chu đáo, chăm sóc Lạc Dư nhiều năm, ông đã sớm coi Lạc Dư thành cháu mình mà đối đãi.

\”Cậu chủ muốn đi đâu?\”

\”Núi Tịch Dương.\”

Lạc Dư tựa vào ghế sau trên xe, đôi mắt chăm chăm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng biến chuyển. Từ sau khi vào ở ngôi biệt thự kia, nguyên chủ không bao giờ ra ngoài, được ngắm nhìn phong cảnh núi Tịch Dương lúc trời chiều là tâm nguyện lớn nhất của nguyên chủ, hôm nay, cậu không ngại đi xem.

Núi Tịch Dương ở ngay sau khu Thanh Hà, cách khá gần, đi đường núi mười mấy phút là có thể nhìn thấy đỉnh núi. Lạc Dư không xuống xe, dựa vào cửa kính, lẳng lặng ngắm mặt trời xuống núi, khung cảnh nhuộm một màu vàng cam. Lâu sau cũng không cử động, không biết cậu đang ngắm cảnh hay đang thất thần.

Một tiếng sau, Lạc Dư ngồi lại ghế, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

\”Chú Vương, về thôi.\”

\”Vâng, cậu chủ.\”

Xe khởi động, chạy trên đường xuống núi, lướt qua một chiếc Maserati màu đen, thanh niên anh tuấn ngồi ghế sau thoáng nâng mắt nhìn, đúng lúc thấy Lạc Dư.

Mặt trời diễm lệ đỏ cam từ từ biến mất sau núi, thiếu niên, gió nhẹ, đẹp đẽ đến lạ.

Chờ Lạc Dư cảm thấy gì đó, mở mắt ra, hai chiếc xe đã cách xa nhau.

\”Chú Vương, chú có biết người ban nãy là ai không?\”

\”Đó là người nhà họ Lãnh, biệt thự trên núi là sản nghiệp của họ.\”

\”Nhà họ Lãnh à…\”

Sau khi trở lại biệt thự, Lạc Dư đăng nhập trò chơi, giống bình thường kiểm tra hòm thư, bỏ toàn bộ những bức thư mắng chửi vào thùng rác, ngoài chúng còn lại hai bức, do Lông Mèo và Lãnh Cảnh Phong gửi, nội dung không khác nhau mấy, đều bảo cậu sau khi online thì liên lạc.

Lạc Dư nhìn list bạn tốt, Lãnh Cảnh Phong không on, vậy tìm Lông Mèo.

[Mật] Tiểu Gia Bích Ngọc: ?

[Mật] Lông Mèo Mềm Mại: Bích Ngọc! Bích Ngọc! Bích Ngọc! Cuối cùng cậu cũng on!

Xem ra Lông Mèo rất kích động, Lạc Dư vừa nhắn đã trả lời ngay.

[Mật] Tiểu Gia Bích Ngọc: Sao?

[Mật] Lông Mèo Mềm Mại: Giờ cậu ở đâu?

[Mật] Tiêu Gia Bích Ngọc: Bờ sông.

[Mật] Lông Mèo Mềm Mại: Cậu chờ, tớ qua tìm cậu.

Lạc Dư không đáp, ngồi tại chỗ, sau đó ném lưỡi câu vào trong nước. Chốc lát sau, một cung tiễn thủ nhảy nhót chạy tới, ID trên đầu ghi: Lông Mèo Mềm Mại. Trước kia, Lạc Dư từng tổ đội cùng Lông Mèo, quan hệ giữa hai người không tệ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.