Tô Chí Bằng không cam tâm lắm kể lại từng sự kiện cho Vân Dụ nghe. Nhưng những gì anh ta kể cậu đã biết hết rồi, cậu chỉ muốn biết những chuyện cậu chưa từng thấy thôi
-Anh có còn đang giấu tôi chuyện gì không
Chí Bằng ấp úng, dường như không muốn nói
Vân Dụ thở dài, cậu không có kinh nghiệm tra khảo người khác,nhưng bây giờ không có nhiều thời gian như vậy
Cậu chợt nhớ đến nam thanh niên mà cậu đã thấy trong căn phòng lúc nảy. Do sợ quá nên không nhìn rõ mặt anh ta
-Lúc nảy tôi có thấy một người bị trói bên trong. Anh giải thích đi
Tô Chí Bằng im lặng không trả lời, anh quay mặt đi như không nghe cậu hỏi
Nhìn vẻ mặt chống đối kia, Vân dụ cũng chả nao núng. Người kia chắc không phải là người vô tội gì đâu, theo như những gì cậu biết thì những người vào đây không phải âm dương sư thì cũng là đạo sĩ, nhất định không dễ bị mấy con ma này bắt lại. Người thường sẽ chẳng dám đến nơi quỷ quái này, mà có đến thì cũng được bọn ma này dẫn ngược ra ngoài giống cậu lúc nảy
Chỉ có thể là kẻ thù của họ mới bị giữ lại ở đây
-Được rồi, anh không nói cũng không sao. Tôi cũng biết đó là ai
Chí Bằng phản ứng lại với câu nói của Vân Dụ
– Cậu đang cố tình kích động tôi để tôi tự khai chứ gì
Ánh mắt Vân Dụ sắt bén làm Chí Bằng im bặt
-Người bên trong là Tống Phong
Ánh mắt Tô Chí Bằng dao động, nhưng anh ta cố giữ bình tĩnh
-Sai rồi
Vân Dụ ngán ngẫm, người gì đâu mà cố chấp
–Anh không cần cố gắng nói dối đâu. Sự thật nó in lên mặt anh rồi. Tống Phong là người duy nhất sống sót chứ gì. Vì cái phong ấn gì đó khiến cho các người bị hạn chế sức mạnh nên không giết được Tống Phong nên bây giờ muốn chúng tôi phá phong ấn để các người trả thù
Ánh mắt Tô Chí Bằng thay đổi, anh ta bật cười đứng thẳng người
-Mày cũng thông minh đó nhóc, nhưng bây giờ mày biết thì có ít gì? Thằng chó Tống Phong đáng lí ra phải chết từ 5 năm trước, nó thật may mắn đã thoát được trận hoả hoạn năm đó
-Tại sao anh cứ nuôi oán hận trong lòng? Như vậy chỉ khiến cho anh không thể siêu thoát thôi, còn An Linh thì sao, anh không nghĩ cô ấy rất đáng thương hay sao. Cô ấy cũng cần được siêu thoát mà
Tô Chí Bằng cười cợt trước câu nói của Vân Dụ
-Mày không biết sao? An Linh là người muốn báo thù nhất đó. Em ấy hận Tống Phong đến tận xương tủy. À, phải nói cho mày biết một điều. Thằng đồng đội của mày đang gặp phải nguy hiểm đó, An Linh không hề nương tay với bất cứ ai vào trong trường cả, nói thẳng ra thì An Linh là hồn ma mạnh nhất ở đây. Từ lúc bọn mày đến đây thì đã lọt vào bẫy của bọn tao rồi
Vân Dụ cau mày, vậy là từ lúc cậu và Vô Can đặt chân vào ngôi trường này thì đã nằm trong kế hoạch của An Linh rồi, cô ta giúp đỡ cậu và Vô Can chỉ là giả vờ lấy được lòng tin của hai người
Cậu định chạy đi báo với Vô Can nhưng bị một ngoại lực nắm lại, Vân Dụ kinh ngạc quay lại nhìn Tô Chí Bằng, anh ta không chạm vào cậu mà vẫn khiến cậu không cử động được