Vân Dụ đứng ngẩn ra nhìn lũ hồn ma mỗi lúc một áp sát, mấy bóng đen lờ mờ kéo thành vòng vây quanh hai người. Chúng càng lúc càng tiến lại gần hai người, Vân Dụ thì lay lay Vô Can kêu anh nghĩ cách, còn anh thì
-Con mẹ nó! Chúng mày lại đây cắn tao một phát, thằng này lải nhải hoài tao chịu không được
Lũ ma đứng sững lại, như bất ngờ với phản ứng cộc cằn của Vô Can. Chúng vẫn lặng lẽ lướt lại gần hơn, hốc mắt trống rỗng chăm chăm nhìn cả hai.
-Lúc này là lúc nào rồi mà anh còn cà rỡn được nữa!!!!!
-Ngậm cái họng lại, để anh đây nghĩ cách
-Lẹ lên, tụi nó tiến gần rồi kìa
-Im mẹ cái họng lại đi!
Trong lúc cả hai lục đục nội bộ thì cánh cửa phía sau lưng Vân Dụ đột ngột bật mở với tiếng \”cạch\” chói tai. Cậu chỉ kịp giật mình, lôi Vô Can chạy thục mạng ra ngoài. Kỳ lạ thay, đám hồn ma không hề đuổi theo, mà chỉ đứng nhìn theo bóng dáng hai người mờ dần trong đêm tối.
Chạy đến khi thấy cổng trường sừng sững trước mặt, cả hai mới dừng lại, cố gắng hít thở từng ngụm không khí lạnh buốt của đêm.
Vân Dụ nhìn về phía cánh cửa xa xa trong đêm tối
-Sao tụi nó không đuổi theo?
-Không đuổi theo thì mừng chứ sao
Vô Can giơ bàn tay tạo ra đóm lửa , nó phát sáng một vùng nhỏ đủ để hai người thấy được xung quanh
Anh thở phào, cứ tưởng bản thân mất gốc \”cách vận hành linh lực\” không đó
Vân Dụ nhìn về phía cái cây không xa
-Là cô đã giúp chúng tôi mở cửa đúng không?!?
Vô Can nhướn mày nhìn theo hướng của Vân Dụ nói, nhưng chẳng thấy gì
Cô gái hơi ngạc nhiên rồi dần dần tiếng lại gần hai người
-Hai người thấy được tôi sao? Nhưng tôi đâu có hiện ra cho hai người thấy???
-Không. Chỉ có tôi mới thấy được cô, còn anh ta thì không
Vân Dụ hướng về Vô Can làm anh đang ngốc nghếch nhìn cái cây cũng phản ứng
-Kêu con nhỏ đó hiện ra nhanh lên, nói chuyện mà ẩn ẩn hiện hiện vậy đó hả
Vô Can cộc cằn nói
Cô ma nữ hiện ra trước mặt Vô Can, anh cau mày
-Ngươi là cái con nhỏ lúc nảy kêu ta rời khỏi đây hả?
-Aaa! Lúc nảy là cô đứng trước cổng trường để muốn nói với tôi là Vô Can đang gặp nguy hiểm đúng không, hình như lúc tôi đi với Vô Can giả thì cũng là cô đã cố gắng lượn lờ khiến tôi chú ý đúng không ?
Cô gái nhẹ gật đầu
Vô Can nghĩ nghĩ một lúc
-Tại sao lại giúp tụi này?
-Không vì sao cả. Tôi chỉ muốn giúp hai người, đơn giản vậy thôi
Cô gái nói
Vân Dụ mắt phát sáng như đèn pha ô tô, hỏi liên tục
-Cô là học sinh ở đây đúng không? Có biết gì về nơi này không? Cô có thể kể lại tất cả được không?
Cô gái thở dài
-Cậu bỏ ngay cái suy nghĩ tìm hiểu ở chỗ này đi. Hai người mau về đi, ở đây nguy hiểm lắm… đừng tìm hiểu nữa. Hãy rời đi trước khi có thêm ai bị tổn thương.