An cảm thấy mọi thứ dần chìm vào bóng tối, cơn đau toàn thân và sự kiệt sức đã chiến thắng hoàn toàn. Cơ thể nó như bị đóng băng dưới cơn gió lạnh ban đêm, từng làn hơi lạnh lướt qua làn da trần, nhưng nó không còn đủ sức để cảm nhận rõ ràng nữa.
Trong trạng thái mơ màng, những âm thanh lộn xộn len lỏi vào tai, kéo nó ra khỏi màn đêm tĩnh lặng.
Tiếng cãi vã vọng lại, gay gắt và dữ dội, như thể hai người đang tranh chấp điều gì đó rất nghiêm trọng.
Cơ thể nó được nâng lên, hơi ấm từ bàn tay ai đó chạm vào da, cố gắng che chắn cơn gió lạnh. \”Em tỉnh lại đi, An. Đừng ngủ, nghe anh nói không?\” Giọng của Minh Hiếu vang lên.
Nhưng An không thể mở mắt, không thể đáp lại. Toàn thân nó rơi vào trạng thái lơ lửng, như đang bị cuốn đi trong cơn lốc của âm thanh và cảm giác mơ hồ.
Một lúc sau, An cảm nhận được một chuyển động nhẹ, cơ thể như đang được đặt lên một chiếc cáng mềm mại. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường, và những giọng nói khẩn trương từ đội ngũ y tế vang lên.
\”Nhịp tim yếu, chuyển đến bệnh viện ngay!\”
\”Chuẩn bị truyền dịch, giữ ấm cơ thể!\”
An cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo chì. Tất cả những gì nó có thể làm là nằm yên, để mặc cho người khác lo liệu.
Vậy là nó được cứu rồi đúng không?
_________
\”Khúc đường này hơi vắng nhỉ…\”
Minh Hiếu lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. Anh đã đứng chờ trước cửa nhà Thành An được 5 phút, nhưng mọi tin nhắn hay cuộc gọi đều không có hồi đáp.
Thông thường, Hiếu sẽ chỉ nghĩ rằng An ngủ quên hoặc bận gì đó. Nhưng lần này, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh.
Anh ngồi trong xe, tay gõ nhẹ lên vô lăng, đôi mắt không ngừng liếc về phía con hẻm gần đó. Con hẻm tối om, im lặng đến kỳ lạ, chỉ có ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống mặt đường gồ ghề.
Thời gian trôi qua thêm vài phút, Hiếu không thể ngồi yên được nữa. Anh mở cửa xe, bước ra ngoài, rồi tiến về phía nhà Thành An.
Cửa không khoá.
Hiếu cứ thế đẩy cửa bước vào bên trong, nhưng dù cho anh có gọi đến cỡ nào cũng chẳng có lấy một tiếng hồi âm, căn nhà im lìm, chẳng có lấy một bóng người.
Rồi đột nhiên giữa không gian yên tĩnh, Hiếu nghe thấy vài âm thanh như có người đang đánh nhau ở kế bên. Nỗi bất an lần nữa dâng lên, Minh Hiếu đặt đống quà mà bản thân đem trả lại cho An xuống đất, anh đi nhanh về con hẻm ngay gần đó.
Ánh đèn đường không chiếu tới được góc khuất của con hẻm, để lại một khoảng tối mờ mịt và lạnh lẽo. Hiếu nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn trong bóng tối, nhưng chỉ thấy những bóng đen lờ mờ và âm thanh va chạm khe khẽ.
\”An? Là em ở đó phải không?\” Hiếu gọi lớn, giọng anh vang vọng trong con hẻm.
Không có tiếng trả lời, nhưng âm thanh va chạm đột ngột dừng lại. Hiếu cảm nhận rõ ràng một sự chuyển động, như thể ai đó vừa giật mình.