Bước vào nhà, Thành An vứt túi xách lên bàn mà chẳng buồn quan tâm nó có rơi xuống hay không. Cơn say khiến đầu nó đau như búa bổ, cảm giác quay cuồng làm mọi thứ xung quanh như đang chao đảo. Thả người xuống ghế sofa, An đưa tay lên xoa nhẹ hai bên thái dương, lòng hối hận vì đã uống quá nhiều.
Mọi thứ như mờ dần trong cơn mê man. An dần thiu thiu ngủ, nhưng giấc ngủ chẳng kéo dài được lâu. Chỉ khoảng 10 phút sau, một cơn quặn đau dữ dội từ dạ dày ập đến, buộc nó phải bật dậy.
\”Chết tiệt…\” An lẩm bẩm, tay ôm chặt bụng, gương mặt nhăn nhó.
Không kịp suy nghĩ thêm, nó loạng choạng đứng dậy, bước nhanh vào toilet. Vừa tới bồn rửa, An gục xuống, nôn oẹ hết những gì còn trong dạ dày. Tiếng nước từ vòi chảy rì rầm, hòa cùng tiếng nôn khan đầy khó chịu vang vọng trong không gian nhỏ hẹp.
Mất một lúc lâu, cơ thể An mới dần ổn định lại. Nó dựa lưng vào tường, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở nặng nhọc. Gương mặt tái nhợt của nó phản chiếu trong gương, ánh mắt lờ đờ nhưng lại tràn ngập sự mệt mỏi.
Nó chống tay lên bồn rửa, cố gắng giữ thăng bằng để đứng dậy. Dạ dày vẫn còn nhói đau, nhưng không dữ dội như lúc trước. An vặn vòi nước, vốc một ít nước lạnh rửa mặt để lấy lại tỉnh táo.
Sau khi nôn hết những gì có trong bụng ra, cơn say dường như giảm bớt phần nào, nhưng cảm giác nhức đầu vẫn còn âm ỉ, cũng không quá tệ… Sau khi rửa mặt thêm lần nữa, An lảo đảo bước ra khỏi toilet. Chân nó kéo lê trên sàn nhà, đôi mắt lờ đờ tìm kiếm nước uống. Dạ dày vẫn còn khó chịu, nhưng cơn khát cháy họng khiến nó không thể phớt lờ.
Nước mát lạnh trôi qua cổ họng khiến nó dễ chịu hơn đôi chút, nhưng đầu óc vẫn còn quay cuồng.
Quay lại sofa, An thả người xuống, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để nằm nghỉ. Nó với lấy điện thoại, mở màn hình, nhưng chẳng có gì mới.
\”Anh đi đâu mà để tui lăn lộn thế này…\” An lẩm bẩm, ngón tay vô thức lướt qua khung chat với Quang Hùng. Tin nhắn cuối cùng từ anh vẫn nằm đó, không thêm bất kỳ dòng chữ nào mới.
Dằn vặt bởi cảm giác trống trải, An gõ vài chữ: \”Hùng, anh xong việc chưa?\”
Tin nhắn gửi đi, nhưng An không chờ đợi hồi đáp. Nó đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, cố gắng ngủ. Nhưng rồi cơn đói bất ngờ ập đến, đồng thời cùng lúc với cơn đau bụng âm ỉ vừa nãy, An chẳng biết bản thân đang khó chịu vì đói hay vì đau, nhưng rồi nó lại nhợn lên, lần nữa chạy thẳng vào toilet, nôn thốc nôn tháo hết phần thức ăn còn lại trong cổ họng.
Lần này thì An gần như đã tỉnh hẳn, nó tì tay vào thành bồn rửa mặt, mặc cho nước cứ chảy, An thẫn thờ nhìn chằm vào hình ảnh chính mình phản chiếu trong gương.
Nước từ vòi vẫn chảy róc rách, An vốc một ít lên mặt, cảm giác mát lạnh khiến nó tỉnh táo thêm chút ít. Nhưng rồi, cơn đói lại kéo đến.
\”Ăn gì bây giờ…\” An tự hỏi, nhưng trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Nó loạng choạng bước ra khỏi toilet, cố gắng bám vào tường để giữ thăng bằng. Đi ngang qua bếp, An mở tủ lạnh, đôi mắt mờ mịt lướt qua những món đồ bên trong. Một hộp sữa, vài gói mì ăn liền, và một ít trái cây đã cũ.