[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 3. Bí Mật Bị Chôn Vùi (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 3. Bí Mật Bị Chôn Vùi (2)

Ta điên mất, cái thằng nhãi thu hút rắc rối này, nó chỉ mới năm 4 thôi thế mà lại tham gia Tam Pháp Thuật. Có gì trong đầu nó vậy?

Snape đứng trước mặt Harry-14-tuổi, khuôn mặt vẫn thủy chung không chút hòa nhã, môi mỏng hé mở, một câu châm chọc lại thốt ra:

\”Không ngờ huyết thống tự cao tự đại của cha ngài cũng được ngài thừa hưởng rồi, ngài Potter.\”

Snape lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống Potter con, y thấy cậu bé trong mắt là uất ức, là tức giận. Rồi cuối cùng lại mạnh mẽ nhấn mạnh từng chữ, \”Thề có Merlin, con không có ghi tên tham gia, thưa giáo sư!\”

Rồi xoay người vụt rời đi.

Snape nhìn theo bóng lưng Potter con, bàn tay giấu dưới áo chùng siết chặt, lạnh lùng quay về hầm.

Potter con, lúc nãy mắt nó đỏ hoe… Sao thế nhỉ? Nó… khóc sao?

Thế nhưng sau đó Snape đã ngưng nghĩ tiếp, bởi việc tiếp theo y nên làm là bảo vệ cho thằng nhãi này an toàn chứ không phải là nghĩ xem nó khóc hay cười.

Ký ức của Snape đến đây bỗng có vẻ trở nên hơi lộn xộn và không đầy đủ, có lẽ vì lúc đó y đã quá suy yếu rồi, giây phút cận kề cái chết ấy, thần trí y đã không đủ tỉnh táo để đưa cho cậu ký ức nguyên vẹn. Thế nên, ngay khi Harry chưa kịp hiểu được ánh mắt của Snape khi cậu bị chiếc cốc lửa đưa đi thì khung cảnh đã chuyển sang nơi khác.

\”Ông nói cái gì?\” Snape gần như gằn từng chữ, \”Ông kêu tôi dạy cho thằng Potter con kia Bế Quan Bí Thuật ư? Chỉ dạy một mình nó, trong căn hầm của tôi?\”

\”Đúng vậy, Severus!\”

\”Ông thấy tôi chưa đủ đáng thương sao? Ông có thể tự dạy cho nó mà, sao lại phải là tôi? Ông quên mất rồi sao, tôi và thằng cha nó không ưa nhau, tôi cực căm ghét Potter. Và tôi-không-muốn-bản-mặt-nó-xuất-hiện-ở-trong-hầm-của-tôi!\”

Cụ Dumbledore nhìn Snape thở dài, nhẹ giọng nói, \”Thế nhưng Severus à, Harry cũng là con của Lily! Con của Lily là Đứa-bé-vẫn-sống, đứa nhỏ sinh ra đã có sứ mệnh phải chống lại Voldermort…\”

Snape lạnh lùng nhìn ông, Harry thấy rõ, trong đôi mắt kia là rất nhiều cảm xúc phức tạp, có hoài niệm, có bàng hoàng, có hối hận, có tội lỗi, có tức giận, có bất lực, có trốn tránh và rồi… chẳng còn gì cả.

Một hồi lâu sau, Snape khẽ lên tiếng, \”Được, tôi dạy nó là được chứ gì! Tôi dạy, tôi dạy, ngài vừa lòng rồi chứ!\”

Cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ đó cũng nhanh chóng kết thúc.

Harry bắt đầu đến căn hầm của Snape để học Bế Quan Bí Thuật và Chiết Tâm Trí Thuật.

Đũa phép chỉa vào đối phương, một câu thần chú phóng ra.

Snape thấy được bao nhiêu là chuyện mà Harry giấu kín chỉ mình mình biết.

Y nhíu mày, \”Potter, làm rỗng đầu óc, nghe không hiểu hả? Làm rỗng đầu óc!\”

Cái thằng đần này! Nó làm ta tức chết mất!

Thời gian Snape luyện bế quan bí thuật cho Harry càng trôi qua nhanh, nhanh đến nỗi chính bản thân Harry cũng không theo kịp. Chợt, ký ức dừng lại vào một ngày.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.