Harry vốn nghĩ bản thân đã về với Merlin rồi, thế nhưng khi cậu tỉnh lại, đập vào mắt cậu là trần của bệnh viện St. Mungo.
Xung quanh giường cậu, Hermione, Ron, Draco, Neville, Luna, Blaise, đều có mặt cả.
Thấy cậu tỉnh, mọi người rốt cuộc cũng thả lỏng, thở hắt ra một hơi mỉm cười.
Ron đứng gần cậu nhất, \”Ôi bạn của tớ, cậu hù chết bọn tớ rồi! Cậu thấy thân thể thế nào? Có còn khó chịu ở đâu không?\”
Harry nhìn mọi người, mấy cô gái đỏ mắt lên nhưng lại không để cho mình khóc, nhẹ mỉm cười, muốn nói chuyện, thế nhưng miệng khô khốc không nói nổi.
Hermione chú ý tới, vội lấy nước thấm lên môi cậu, \”Xin lỗi Harry, tớ quên mất!\”
Mất một lúc Harry mới tìm được giọng nói của mình, cậu mỉm cười, \”Cảm ơn cậu, Mione!\” rồi nhìn mọi người, \”Tớ… ngủ bao lâu rồi?\”
Draco, \”Tổng lại những đêm cậu đã thức.\”
Hermione liếc Draco một cái, nhẹ nhàng nói, \”Cậu ngủ 10 ngày rồi, Harry, lúc bọn tớ mang cậu đến bệnh viện, tình trạng của cậu thật tồi tệ làm bọn tớ sợ muốn chết! May mắn cậu vẫn sống!\”
Harry nghe chỉ cười nhạt.
May mắn, cậu vẫn sống…
May mắn, cậu… vẫn sống sao?
Bầu không khí như chững lại sau nụ cười nhạt của Harry, mọi người nhìn nhau rồi nhìn Harry.
Draco thoáng nhíu mày, chàng quý tộc bạch kim khoanh tay trước ngực đứng bên giường bệnh nhìn cậu, môi mỏng vừa hé nhưng chưa kịp nói đã bị Hermione quay lại trừng cho câm lặng.
Hermione ghém chăn trên người Harry, \”Được rồi Harry, giờ hãy trả lời cho bọn tớ biết, cậu cảm thấy thế nào? Có còn đau ở đâu không? Có đói hay không?\”
Xong lại quay sang nhìn Draco, \”Cậu, đi gọi bác sĩ đến.\”
Draco nhíu mày, cuối cùng quay đi.
Mấy người nhìn Draco, trong lòng vô vàn cảm xúc nhưng lại không thể biểu hiện rõ ra mặt được, nhất là ngay lúc này. Thế nên bọn họ chỉ đứng bên giường bệnh của Harry bảo trì khuôn mặt mỉm cười mà không lên tiếng, bởi vì sợ lỡ miệng nói lên câu gì đó khiến cậu đau lòng.
Harry nhìn mấy người bạn của mình như đeo mặt nạ, trêu chọc hỏi, \”Thôi nào mọi người, cứ mỉm cười như thế không cảm thấy căng quai hàm sao?\”
Ron xoa xoa quai hàm mình, bị Blaise huých khuỷu tay một cái, cười ngố, \”Bồ tèo, tớ… muốn nói là, nhà… nhà tớ, mong cậu mau sớm xuất viện, đến nhà tớ chơi!\”
Neville chợt hắt hơi một cái, Ron giật mình, \”Merlin phù hộ cậu!\”
Hermione lắc đầu, lại nói với Harry, \”Trả lời mau đi chứ!\”
Harry hơi cử động cơ thể, cảm thấy có chút mất sức nên đành thôi, cười cười, \”Như cậu thấy đó, ừm, tớ nghĩ một bình độc dược khôi phục tinh chế là có thể xuất viện ngay ấy chứ!\”
Hermione trừng cậu một cái, \”Đừng có giỡn chơi với sức khỏe của mình như thế!\”
Harry hơi cử động nhún nhún vai.