[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) – Chương 45. Dam*dang dưới con c*c của người đàn ông – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) - Chương 45. Dam*dang dưới con c*c của người đàn ông

Array
(
[text] =>

Cuối cùng, Diệp Chân lại bị người đàn ông đè nghiến lên bồn rửa tay để tiếp tục cuộc truy hoan. Nửa thân trên của cô đã hoàn toàn phơi bày trước gương, không còn chút che chắn.

Chiếc quần lót và đôi tất chân gợi cảm của người phụ nữ giờ đây chỉ còn là mớ vải hỗn độn treo lủng lẳng nơi mắt cá chân. Khi bị bàn tay to của hắn bóp chặt lấy eo để thúc mạnh, mớ phụ kiện ấy căng ra, hằn lên da thịt. Trên cơ thể non mềm, trắng nõn như ngọc của cô rải rác khắp nơi là những dấu tay đỏ ửng đầy tính chiếm hữu của người đàn ông.

“Ân…”

Diệp Chân quắp chặt đôi chân thon dài lấy vòng eo rắn chắc của Tần Duẫn Đông. Hắn vòng tay ôm trọn lấy thắt lưng mảnh mai của cô, hông ưỡn mạnh liên hồi, tiếp tục giày vò cái l*n non mềm.

Con c*c khổng lồ màu đỏ đen siết chặt lấy lớp lông mu ướt sũng của người phụ nữ, chỉ còn lại hai viên tinh hoàn đầy đặn rung động ở bên ngoài. Đầu khấc thô to của hắn ngập sâu vào nơi kín kẽ nhất của Diệp Chân, chậm rãi xoay tròn, nghiền nát lối đi chật hẹp. Hắn đâm rút đến mức cô run rẩy kịch liệt, chỉ biết không ngừng rên rỉ và thở dốc trong vô vọng.

“Ách ách ách… Ân…”

Diệp Chân ngồi lọt thỏm trên bồn rửa tay, đôi chân dang rộng đầy phóng đãng. Hai tay cô bấu chặt lấy cánh tay săn chắc của hắn như tìm điểm tựa. Bàn tay to lớn của Tần Duẫn Đông vừa xoa bóp vừa nhào nặn bờ mông tròn trịa của cô một cách thô bạo.

Khóe mắt người phụ nữ đọng lại những giọt lệ tình ướt át, gương mặt nhiễm một tầng đỏ rực quyến rũ, mái tóc rối bời xõa tung. Cô vô thức đưa lưỡi ra liếm nhẹ lên vòm ngực trần của hắn.

“Duẫn Đông… Duẫn Đông…”

“Tiểu dâm phụ này.” Cơ thể Tần Duẫn Đông run lên vì kích thích.

Hắn cúi người, liếm sạch từng giọt nước mắt trên mặt cô, giọng nói đầy vẻ dụ dỗ: “Vợ của tôi thật đáng thương quá. Cố gắng thêm chút nữa thôi, chồng sắp bắn cho em rồi.”

“Vừa nãy… vừa nãy anh cũng nói y như vậy…”

Diệp Chân nhận ra con sói đói này dường như không bao giờ biết no. Dục vọng của cô lúc này, cả về thể xác lẫn tâm hồn, đều được hắn lấp đầy một cách đáng sợ. Cô thật sự vừa yêu, vừa sợ hãi sự cuồng nhiệt của hắn. Đến tận bây giờ, cô phát hiện mình đã chẳng còn nhớ nổi cảm giác khi lam*tinh với chồng mình là như thế nào nữa.

Khi luồng tinh túy cuối cùng được bắn ra, Tần Duẫn Đông vẫn giữ nguyên con c*c bên trong mà không rút ra ngay. Hắn ôm chặt lấy người phụ nữ, ấn đầu cô vào ngực mình rồi trao một nụ hôn sâu nóng bỏng. Hắn ngậm lấy lưỡi cô, mút mát triền miên, hôn đến mức lòng Diệp Chân dâng lên một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm.

Nước bọt tương giao, đôi môi hồng nhuận của người phụ nữ không ngừng mơn trớn làn môi thành thục, quyến rũ của hắn. Cô chủ động đưa lưỡi ra, quấn quýt lấy chiếc lưỡi thô dày của người đàn ông giữa không trung đầy tình tứ.

“Ân… chúng ta phải đi thôi.” Diệp Chân rụt lưỡi lại, hổn hển đẩy hắn ra. May mắn là vừa rồi không có ai bước vào, nếu không cô thật sự chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.

Người đàn ông khẽ ừ một tiếng rồi mới luyến tiếc rút con c*c ra ngoài.

“Anh lại làm bẩn hết người em rồi. Em còn mặt mũi nào mà về gặp mọi người nữa đây?”

Diệp Chân nhìn người đàn ông đang ngồi xổm xuống, dùng chính chiếc áo sơ mi đắt tiền của hắn để lau sạch nửa thân dưới cho cô. Cô hờn dỗi chống tay lên vai hắn, tiếng thở dốc nũng nịu mang theo phong vị vô cùng quyến rũ.

“Về làm gì nữa? Em muốn để Chương Cao Thành nhìn thấy dáng vẻ dam*dang của em khi nằm dưới thân tôi sao?” Tần Duẫn Đông lau sạch hạ thể cho cô xong liền buông váy xuống che chắn. Hắn cũng đơn giản lau mình một chút rồi ném chiếc áo sơ mi dính đầy dịch cơ thể vào thùng rác.

“Hừ, đáng ghét.” Diệp Chân toàn thân đẫm mồ hôi, dựa hẳn vào lòng hắn. Chiếc tất chân và quần lót đã bị xé rách nên đành vứt bỏ, cô chỉ còn cách chỉnh lại váy cho ngay ngắn.

“Tôi đã bảo thư ký đến rồi. Chúng ta sẽ đến khách sạn tắm rửa cho sạch sẽ.”

Vốn dĩ ban đầu hắn chỉ muốn làm một trận để giải tỏa cơn thèm, không ngờ lại quá trớn đến mức khiến cô tơi tả thế này. Giờ chỉ có thể đưa cô đi tắm rửa, chỉnh trang lại quần áo mới.

“Không cần đâu, mất mặt lắm.” Sắc mặt Diệp Chân nóng như lửa đốt. Cô không dám tưởng tượng cảnh thư ký của hắn mang quần áo vào tận nhà vệ sinh thì sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì.

“Ngoan, cậu ta là người hiểu chuyện, sẽ không hé răng nửa lời đâu.” Tần Duẫn Đông ôm bảo bối vào lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô: “Tôi bảo cậu ấy đặt đồ ở cửa rồi đi ngay, không vào đâu, được không?”

“Ân…”

Chỉ vài phút sau, thư ký đã mang quần áo mới của cả nam và nữ đến đặt trước cửa. Đợi khi người đi khuất, Diệp Chân mới mặc bộ đồ mới sạch sẽ vào người.

“Đồ của anh… cứ chảy ra mãi thôi.”

Diệp Chân phát hiện dưới chân mình đã đọng lại một vũng tinh*dich trắng đục. Cô kẹp chặt chân, dùng giấy vệ sinh lau sạch bộ phận sinh dục lần nữa rồi hờn dỗi trừng mắt nhìn hắn.

“Ngoan, lát nữa tắm lại là sạch ngay.” Tần Duẫn Đông nhìn đóa hoa của người phụ nữ mình yêu, thấy dòng tinh túy của mình chảy dọc theo cặp mông cô xuống dưới, trong lòng hắn dâng lên một sự thỏa mãn tột cùng từ trong ra ngoài.

Quay lại bàn tiệc, Chương Cao Thành sớm đã tâm thần bấn loạn, hồn xiêu phách lạc.

Đã hơn một giờ đồng hồ trôi qua mà Tần Duẫn Đông và Diệp Chân vẫn biệt tăm biệt tích. Ngay cả Trần Mai cũng không thấy quay lại, lòng anh bất an đến cực điểm. Uông Đông và hiệu trưởng Cao thì cứ liên tục lôi kéo anh nói chuyện hết chuyện này đến chuyện khác, không chịu buông tha. Chương Cao Thành chỉ biết tự trấn an mình: Có Trần Mai đi cùng, chắc Tiểu Chân sẽ không sao đâu.
Nhưng sự thật là, giờ phút này anh đang vô cùng sợ hãi. Hóa ra Tần Duẫn Đông vẫn luôn nuôi ý đồ bất chính với vợ anh. Những hành động và lời nói ngang ngược của hắn hôm nay đã thể hiện rõ tham vọng muốn nhúng chàm Diệp Chân một lần nữa.

Tần Duẫn Đông là vị Thị trưởng cao cao tại thượng, sau lưng là mạng lưới quyền quý chằng chịt. Anh chỉ là một giáo viên bình thường, làm sao có thể trêu chọc nổi? Từ cổ chí kim, xã hội luôn phân chia giai cấp như một tòa kim tự tháp, và Chương Cao Thành hiểu rõ mình đang đứng ở tầng đáy thấp nhất.

“Thị trưởng Tần, ngài đã quay lại rồi?” Hiệu trưởng Cao nói đến khô cả cổ, thấy Tần Duẫn Đông xuất hiện liền mờ ám đứng dậy đón tiếp.

“Tiểu Mai, vợ tôi đâu rồi?” Chương Cao Thành thấy Trần Mai đi bên cạnh Tần Duẫn Đông, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng một chút.

“Chân Chân cảm thấy không khỏe, tôi đã đưa cậu ấy đi nghỉ trước rồi.” Trần Mai nói một cách hàm hồ rồi lẳng lặng ngồi vào chỗ của mình.

Trên người Tần Duẫn Đông lúc này phảng phất một mùi hương nhàn nhạt – mùi của sự giao hoan nồng nàn vừa mới kết thúc. Trần Mai ngồi gần ngửi thấy mà gương mặt đỏ bừng lên vì thẹn. Hiển nhiên, hiệu trưởng Cao cũng đánh hơi được mùi vị đó.

Hừm, cái cô Diệp Chân đó chắc chắn đã bị Thị trưởng Tần đè ra “xử” ngay trong nhà vệ sinh hơn một tiếng đồng hồ rồi. Chắc là bị làm cho tơi tả đến mức không dám vác mặt về gặp chồng đây mà.
Tần Duẫn Đông trò chuyện với Uông Đông thêm một lát. Vì Diệp Chân không có mặt nên hắn cũng có vẻ thất thần, Uông Đông nhìn ra được nên rất nhanh đã tuyên bố giải tán bữa tiệc.

“Thế nào, vừa mới phong lưu với người đẹp xong đã thấy nhớ nhung rồi à?” Ra đến ngoài, Uông Đông mờ ám vỗ vai bạn mình: “Thật sự thích người phụ nữ đó đến vậy sao?”

Thấy Tần Duẫn Đông im lặng, có vẻ không muốn chia sẻ về người phụ nữ ấy, Uông Đông thầm kinh ngạc. Lão Tần này từ bao giờ lại có tính chiếm hữu cao đến vậy? Đến cả anh em chí cốt cũng không cho hé răng hỏi han, cứ như sợ bị người ta cướp mất không bằng.

“Đồ thối.” Uông Đông mắng thầm một câu, đá vào chân hắn: “Ông đây không có hứng thú với phụ nữ của mày đâu. Đầy mỹ nữ đang xếp hàng chờ tao kìa, mày có cần phải đề phòng kỹ thế không?”

Tần Duẫn Đông đưa tay sờ sống mũi cao thẳng, khẽ cười: “Phụ nữ của tôi tốt như vậy, đương nhiên không cho kẻ khác nhìn thêm một cái, càng không được phép hỏi thăm.”

Huống hồ, hắn còn chưa hoàn toàn “ăn” sạch sẽ vợ mình. Vạn nhất lại có con chó hoang nào khác quấn lấy cô, hắn có muốn khóc cũng không kịp.

Uông Đông: “… Gì mà anh em như tay chân, phụ nữ như quần áo? Hóa ra bây giờ trong mắt mày, ngoài cô ta ra thì anh em chúng tao đều là cái rắm hết hả?”

“Vì người phụ nữ của mình, tôi thật sự có thể đâm anh em hai nhát đấy.”

“…Đệch, đúng là đồ cầm thú!” Uông Đông dậm chân mắng mỏ. Sau đó hắn bình tĩnh lại, cười hỏi: “Nhìn vẻ mặt căng thẳng của mày, lẽ nào vẫn chưa trói chặt được trái tim cô ấy sao? Sao rồi, cô ấy vẫn không chịu ly hôn với chồng à?”

[text_hash] => d8ae4973
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.